Ta khẽ mỉm cười, luồng trọc khí bị kìm nén suốt mười sáu năm trong lồng ngựk cuối cùng cũng được giải tỏa.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Thẩm Vãn Nguyệt, thứ mà ngươi không cần, ta sẽ biến nó thành lưỡi đ/ao sắc bén nhất đ/âm thẳng vào cổ họng ngươi.
Chương 3
Sau ngày đó, ta đã hoàn toàn đứng vững gót chân tại Đại lý tự.
Lục Uyên giao toàn bộ vụ án của Vương Nhị cho ta phụ trách. Ta dẫn theo B/án Hạ, điều tra tường tận các mối qu/an h/ệ của Vương Nhị khi còn sống.
Khiên cơ dược là loại đ/ộc dược Tây Vực bị triều đình nghiêm cấm, các tiệm th/uốc bình thường tuyệt đối không dám b/án.
Ta lần theo manh mối, tra ra một tiệm trang sức tên là "Trân Bảo Các" ở phía nam thành.
Theo tin mật báo, Trân Bảo Các bề ngoài b/án trang sức vàng bạc, nhưng sau lưng lại làm việc buôn lậu th/uốc cấm trên thị trường đen.
Ta thay thường phục, dẫn theo hai mật thám của Đại lý tự, trực tiếp bước vào Trân Bảo Các.
Vừa vào cửa, liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc đầy kiều mị.
"Chưởng quầy, bộ trang sức hồng bảo thạch này, gói lại cho ta. Tháng sau ta đính hôn với Thế tử Tĩnh Viễn Hầu, đeo bộ này là vừa đẹp."
Ta ngước mắt nhìn lên, chính là Thẩm Vãn Nguyệt.
Hôm nay nàng ta mặc bộ váy lụa Tô Châu thêu hoa, đầu đội châu báu lấp lánh, bên cạnh còn có mẫu thân Vương thị.
Hai người được đám chưởng quầy, tiểu nhị vây quanh, oai phong biết bao.
Thấy ta bước vào, tiếng cười của Thẩm Vãn Nguyệt bỗng chốc im bặt.
Nàng ta đá/nh giá ta từ đầu đến chân, nhìn bộ váy vải xanh đã giặt đến bạc màu trên người ta, trong mắt thoáng qua tia kh/inh bỉ không chút che giấu.
"Ô kìa, đây chẳng phải là nữ quan Đại lý tự của Thẩm gia chúng ta sao?"
Thẩm Vãn Nguyệt dùng khăn tay che miệng, cười đến hoa chi lo/ạn chiến.
"Sao thế? Bổng lộc Đại lý tự không đủ cho ngươi ăn cơm, nên chạy đến Trân Bảo Các này để nhìn ngắm cho đỡ thèm à?"
Mẫu thân Vương thị lại càng tràn đầy vẻ chán gh/ét, lùi lại một bước, như thể ta sẽ làm bẩn y phục của bà ta vậy.
"Đồ tiện nhân nhà ngươi không ở Đại lý tự canh giữ x/ác ch*t, chạy ra ngoài làm mất mặt thế này sao? Còn không mau cút về đi!"
"Thẩm gia đều bị ngươi làm cho mất hết mặt mũi rồi! Một cô nương chưa xuất giá mà ngày ngày cứ đắm mình cùng đám đàn ông, ta xem sau này ngươi gả cho ai được!"
Ta nhìn bộ dạng cao cao tại thượng của họ, đến cả ý muốn tức gi/ận cũng chẳng còn.
Ta đi thẳng đến trước mặt chưởng quầy, lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.
"Ngươi chính là chưởng quầy Trân Bảo Các, Tiền Vạn Tam?"
Chưởng quầy nhìn Thẩm Vãn Nguyệt, lại nhìn ta, thấy ta ăn mặc nghèo nàn, liền thiếu kiên nhẫn phất phất tay.
"Đi đi đi, đồ nha đầu nghèo kiết x/ác ở đâu ra, đừng ở đây làm chướng mắt Thẩm đại tiểu thư!"
Ta không thèm để ý đến hắn, trực tiếp rút quan bài Đại lý tự từ trong tay áo ra, "bộp" một tiếng vỗ mạnh lên quầy.
"Đại lý tự phá án, Trân Bảo Các tình nghi buôn lậu th/uốc cấm, lập tức niêm phong!"
Lời vừa dứt, cả cửa tiệm trong nháy mắt im phăng phắc.
Sắc mặt chưởng quầy Tiền trắng bệch như tờ giấy.
Thẩm Vãn Nguyệt sững sờ một chút, ngay sau đó gi/ận quá hóa cười.
"Thẩm Tri Hạ, ngươi đi/ên rồi sao? Ngươi cầm cái bài rá/ch đó dọa ai vậy?"
"Trân Bảo Các này là sản nghiệp dưới danh nghĩa Tĩnh Viễn Hầu phủ đấy! Ngươi dám niêm phong nơi này, không muốn sống nữa sao!"
Đạn mạc giữa không trung lập tức hiện ra.
【Chà! Nữ chính lần này trực tiếp đối đầu với Hầu phủ luôn! Sướng thật!】
【Thẩm Vãn Nguyệt đồ ng/u này còn không biết, cái Hầu phủ mà nàng ta tự hào sắp bị san bằng rồi!】
【Vả mặt đi! Ta thích nhất xem mấy nữ phụ không biết sống ch*t nhảy nhót thế này!】
Ta nhìn Thẩm Vãn Nguyệt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
"Sản nghiệp Tĩnh Viễn Hầu phủ thì đã sao? Vương tử phạm pháp, tội như thứ dân."
Ta quay đầu nhìn về phía các mật thám phía sau, nghiêm giọng quát: "Sục soát! Không được bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào!"
Hai mật thám lập tức rút đ/ao bên hông, như sói như hổ xông vào hậu viện.
Chưởng quầy Tiền sợ đến mức mềm nhũn ngã xuống đất, Thẩm Vãn Nguyệt tức đến run bần bật.
"Thẩm Tri Hạ! Ngươi đây là đang rước họa cho Thẩm gia! Ngươi có tin ta về nói với phụ thân, bảo người đá/nh g/ãy chân ngươi không!"
Ta từng bước đi đến trước mặt nàng ta, ánh mắt lạnh như băng giá.
"Tỷ tỷ, tốt nhất là tỷ nên cầu nguyện đừng tìm ra thứ gì trong Trân Bảo Các này."
"Nếu không, hôn sự Hầu phủ mà tỷ tự hào kia, e là sẽ biến thành lá bùa đòi mạng đấy."
"Ngươi nói bậy bạ gì đó!" Vương thị hét lên lao tới, giơ tay định đá/nh ta.
Ta nắm ch/ặt lấy cổ tay bà ta, phản thủ t/át thẳng một cái lên mặt bà ta.
"Chát!"
Cái t/át này, ta dùng hết mười phần sức lực.
Vương thị bị đá/nh đến kêu thảm một tiếng, ngã nhào xuống đất, nửa bên mặt lập tức sưng vù lên.
Thẩm Vãn Nguyệt hét lên: "Thẩm Tri Hạ, ngươi dám đá/nh mẫu thân!"
Ta nhìn xuống họ từ trên cao.
"Ta là quan triều đình, Tư trực Đại lý tự chính lục phẩm. Ngươi là kẻ bạch thân, dám ra tay với quan triều đình, theo luật phải trượng trách hai mươi!"
"Ta đá/nh bà ta một cái, đã là nể tình Thẩm đại nhân rồi."
"Nếu ngươi còn dám ồn ào, ta không ngại đá/nh luôn cả ngươi đâu!"