【Năm đó chính Vương thị đã giấu chỗ Khiên cơ dược còn sót lại ở đó!】
【Nữ chính mau đi vạch trần bộ mặt thật của mụ đàn bà đ/ộc á/c đó đi!】
Ta đi thẳng đến trước bàn trang điểm, hất văng đống trang sức bên trên, sờ vào phần đế của hộp trang điểm.
Quả nhiên, ở đó có một chỗ gồ lên rất khó thấy.
Ta dùng sức ấn mạnh, một tiếng "tách" vang lên, ngăn bí mật bật ra.
Bên trong lẳng lặng nằm một gói giấy cũ kỹ và một chiếc túi thơm đã héo khô.
Ta mở gói giấy ra, bên trong chính là bột trắng, tỏa ra mùi hạnh nhân đắng thoang thoảng.
Chính là Khiên cơ dược!
Còn chiếc túi thơm kia, dù có ch*t ta cũng không bao giờ quên.
Đó là món đồ di nương tự tay kh//âu cho ta vào ngày sinh thần năm ta năm tuổi, bên trên còn thêu một đóa hoa sen hạ xiêu vẹo.
Sau khi di nương qu/a đ/ời, chiếc túi thơm này đã không cánh mà bay.
Ta nắm ch/ặt chiếc túi thơm, móng tay cắm sâu vào da th!t, nước mắt cuối cùng cũng không nhịn được mà trào ra.
“Vương thị!”
Ta cầm bằng chứng, sải bước quay lại chính đường.
Vương thị đang nằm bệt dưới đất khóc lóc thảm thiết, thấy gói giấy và túi thơm trong tay ta, tiếng khóc của mụ bỗng chốc im bặt, trong ánh mắt thoáng qua nỗi k/inh h/oàng tột độ.
“N ngươi... thứ trong tay ngươi là gì!”
Ta đi đến trước mặt mụ, ném mạnh gói giấy vào mặt mụ.
“Đây là thứ gì, chẳng lẽ ngươi không rõ sao?”
“Mười một năm trước, ngươi m/ua Khiên cơ dược từ Trân Bảo Các, hạ vào th/uốc an th/ai của di nương ta, hại bà ấy một x/ác hai mạng!”
“N ngươi sợ chuyện bại lộ, đêm hôm đó liền vội vàng ch/ôn cất bà ấy, thậm chí ngay cả di vật cũng muốn tiêu hủy hết!”
“Đồ đàn bà đ/ộc á/c, hôm nay ta bắt ngươi phải trả giá bằng m/áu!”
Trong chính đường im lặng như tờ.
Thẩm Bá Viễn k/inh h/oàng nhìn Vương thị: “N ngươi... ngươi vậy mà dám hạ đ/ộc trong phủ?”
Thẩm Vãn Nguyệt càng là sắc mặt trắng bệch, hét lên lao tới muốn cư/ớp bằng chứng trong tay ta.
“N ngươi nói bậy! Mẫu thân ta sao có thể gi*t người! Tất cả là do ngươi ngụy tạo!”
Ta phản thủ t/át nàng ta ngã nhào xuống đất.
“Ngụy tạo? Lời khai của Tiền Vạn Tam đã có ấn chỉ, bột Khiên cơ dược này chỉ cần ngỗ tác Đại lý tự nghiệm chứng là biết ngay!”
Ta quay sang nhìn Lục Uyên, giọng nói r/un r/ẩy vì quá đỗi gi/ận dữ.
“Lục đại nhân, Vương thị tình nghi đ/ộc sát thiếp thất, bằng chứng đã rõ ràng. Thần nữ khẩn cầu đại nhân, lập tức bắt giam!”
Lục Uyên nhìn hốc mắt đỏ hoe của ta, trong mắt thoáng qua tia xót xa.
Ngài không chút do dự phất tay.
“Người đâu, đeo gông cùm cho Vương thị, tống vào tử lao Đại lý tự!”
Hai tên nha dịch như sói như hổ lập tức tiến lên, dùng xích sắt nặng nề khóa ch/ặt cổ và tay chân Vương thị.
Vương thị phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.
“Lão gia c/ứu thiếp! Vãn Nguyệt c/ứu mẫu thân với! Thiếp không muốn vào tử lao!”
Thẩm Vãn Nguyệt quỳ dưới đất, ôm ch/ặt lấy chân Lục Uyên, khóc lóc thảm thiết.
“Lục đại nhân, xin ngài hãy giơ cao đá/nh khẽ! Mẫu thân ta chỉ là nhất thời hồ đồ, xin ngài hãy nể tình năm xưa ta từng c/ứu ngài mà tha cho bà ấy một mạng!”
Bước chân Lục Uyên khựng lại.
Ngài cúi đầu, nhìn Thẩm Vãn Nguyệt đang khóc lóc đáng thương, ánh mắt trở nên cực kỳ phức tạp.
“Nàng từng c/ứu ta?”
Thẩm Vãn Nguyệt như nắm được cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng, vội vàng lấy từ trong ngựk ra một miếng ngọc bội trong suốt.
“Đại nhân không nhớ sao? Mười năm trước, ngài gặp thích khách ngoài thành, trọng thương hôn mê. Chính là ta đã giấu ngài trong hang núi, còn giúp ngài băng bó vết thương.”
“Sau khi ngài tỉnh lại, đã để lại miếng ngọc bội này cho ta, nói rằng sau này nhất định sẽ hậu tạ.”
“Vãn Nguyệt không cầu hậu tạ, chỉ cầu đại nhân tha cho mẫu thân ta!”
Lục Uyên nhìn miếng ngọc bội, lông mày nhíu ch/ặt.
Đạn mạc trên không trung n/ổ tung.
【Á á á! Tức ch*t mất! Thẩm Vãn Nguyệt đồ trà xanh không biết x/ấu hổ này, vậy mà dám mạo nhận công lao của nữ chính!】
【Miếng ngọc bội đó rõ ràng là Lục Uyên cho nữ chính! Bị Thẩm Vãn Nguyệt ăn cắp rồi!】
【Nữ chính mau nhìn cái nút thắt trên ngọc bội kìa! Mau vả mặt đi!】
Ta hít sâu một hơi, ánh mắt dừng lại trên miếng ngọc bội.
Ngọc bội đúng là loại dương chi bạch ngọc thượng hạng, nhưng thứ thu hút ta chính là cái nút thắt bằng dây đỏ gắn trên đó.
Đó là một cách thắt nút ngược cực kỳ hiếm gặp.
Cả kinh thành này, chỉ có di nương ta biết thắt, bà đã từng cầm tay dạy ta.
Ta cười lạnh, từng bước đi đến trước mặt Thẩm Vãn Nguyệt, gi/ật lấy miếng ngọc bội.
“N ngươi làm gì thế! Trả lại cho ta!” Thẩm Vãn Nguyệt hét lên.
Ta không thèm để ý đến nàng ta, giơ miếng ngọc bội lên trước mặt Lục Uyên.
“Lục đại nhân, dám hỏi mười năm trước, cô bé c/ứu ngài đã băng bó vết thương cho ngài như thế nào?”
Lục Uyên nhìn ta thật sâu, giọng trầm thấp.
“Nàng ấy đã x/é vạt váy của mình, dùng một cách thắt nút rất kỳ lạ để giúp ta cầm m/áu. Cách thắt đó, hoàn toàn giống hệt với cái nút thắt trên miếng ngọc bội này.”
Ta gật đầu, trước mặt mọi người, x/é một dải vải từ ống tay áo của mình.