Tôi không cho ả cơ hội che đậy: "Mẹ, bài th/uốc này thật sự có thể trị b/ệnh tận gốc, không b/ệnh không tai ương sao? Bác sĩ khám th/ai nói con con hơi yếu, nếu thật sự hiệu quả như vậy thì con đúng là phải uống rồi!"
Vương Anh mặt mày sa sầm xông vào: "Bài th/uốc gì? Mẹ, mẹ lén lút cho chị dâu uống th/uốc gì thế?"
Ả nằm mơ cũng muốn thấy tôi sinh ra một đứa con thiểu năng để tôi bị trói buộc cả đời giống ả ở kiếp trước, đương nhiên sẽ không cho phép tôi uống bài th/uốc này để sinh ra một đứa trẻ thông minh.
Vương Anh không chịu được nữa, túm lấy cánh tay mẹ chồng lắc mạnh: "Bài th/uốc gì! Mẹ, mẹ mau đưa ra đây cho con uống! Con sắp đủ tháng rồi, không uống là không kịp nữa!"
Mẹ chồng bị ả lắc đến mức trợn ngược mắt, kêu khổ không thấu, đành phải đưa túi cao xanh lè cho Vương Anh.
Vương Anh cư/ớp lấy, nhét vào miệng th/ô b/ạo như lợn ăn cám, trong cổ họng phát ra tiếng ‘ực ực’.
Ăn xong, bụng Vương Anh đột nhiên đ/au dữ dội. Bất cứ ai nhìn vào cũng thấy túi th/uốc này có đ/ộc, nhưng Vương Anh lại cười tươi dù gương mặt tái mét:
"Nhìn đi, con trai tôi ăn đồ tốt nên đạp mạnh quá, đạp đ/au cả bụng tôi rồi!"
Tôi nương theo lời ả mà nịnh nọt: "Đúng là mấy người có bằng tiến sĩ như cô mới hiểu biết, tôi học cấp ba đôi khi còn chẳng phân biệt được đ/au bụng với th/ai máy nữa là!"
Vương Anh kh/inh bỉ lườm tôi: "Không có văn hóa thật là đ/áng s/ợ!"
Tháng tiếp theo, tôi dưỡng th/ai da dẻ hồng hào, khí sắc cực tốt, còn Vương Anh thì mặt vàng vọt, g/ầy gò, cái bụng to một cách kỳ dị, trông ả chẳng khác nào một bộ xươ/ng khô.
Đến ngày dự sinh, Vương Anh chỉ còn da bọc xươ/ng, trên cái bụng to quá khổ, những đường gân xanh nổi lên trông vô cùng đ/áng s/ợ.
Chúng tôi được đưa đến b/ệnh viện cùng lúc. Trước khi vào phòng sinh, Vương Anh cố tình gọi tôi lại, gương mặt hốc hác đầy oán đ/ộc: "Chị dâu, chị có tin vào số phận không?"
Tôi cười hiền lành: "Tất nhiên là tin, số phận con người đã được định sẵn, không dễ gì thay đổi được đâu."
Vương Anh cười khẩy đầy kh/inh miệt: "Cái quái gì mà không thay đổi được, hôm nay tôi sẽ cho chị xem thế nào là nghịch thiên cải mệnh!"
"Tôi sẽ sinh ra một đứa con trai trạng nguyên, nó sẽ đỗ Thanh Hoa, rạng danh tổ tông, tiếp nối vinh quang của gia đình trí thức chúng ta!"
"Còn con trai chị, nó sẽ chỉ biết ngồi giữa đống phân nước tiểu, đói thì khóc, khát thì gào, cả đời làm một kẻ phế vật, kéo theo chị ch/ôn vùi trong bóng tối không ngày thấy mặt trời!"
Vương Anh cười lớn rồi vào phòng sinh. Không lâu sau, tiếng kêu gào thảm thiết vang lên từ bên trong.
Mẹ chồng sốt ruột không thôi: "Con ranh này, nhất định phải sinh cho tao thằng cháu đích tôn m/ập mạp đấy! Tao m/ua bài th/uốc hết năm sáu trăm tệ, đừng để tao lỗ vốn!"
Tiếng gào thét kéo dài hơn nửa tiếng, y tá đột nhiên hớt hải đẩy cửa bước ra.
"Người nhà của Vương Anh! Đứa trẻ chào đời rồi, là con trai!"
Nghe tin, chú em chồng lập tức vui mừng hớn hở chạy vào.
Nhưng khi nhìn thấy đứa trẻ trong tã Iót, chú ta lập tức sững sờ.
Đứa trẻ này...
Con trai Vương Anh được bế ra đúng lúc tôi được đẩy vào phòng sinh, tôi không nhìn rõ mặt đứa trẻ, chỉ thấy gương mặt trắng bệch của chú em chồng.
Suốt th/ai kỳ, tôi dưỡng th/ai khoa học, vận động điều độ nên quá trình sinh nở vô cùng thuận lợi.
Bác sĩ đỡ đẻ vừa hướng dẫn tôi dùng sức vừa trò chuyện:
"Trời ơi, các người có thấy không? Đứa bé vừa sinh ra lúc nãy… ôi, thật là nghiệp chướng! Nghe nói mẹ đứa bé là tiến sĩ, sao biết con có vấn đề mà vẫn cố sinh ra làm gì?"
Hôm nay chỉ có tôi và Vương Anh sinh con, nên chắc chắn họ đang bàn tán về Vương Anh.
Tôi vừa cố gắng hít thở vừa hỏi bác sĩ: "Đứa trẻ vừa sinh ra lúc nãy bị sao vậy ạ?"
Bác sĩ lộ vẻ mặt phức tạp: "…Không được tốt lắm."
Nhưng không tốt thế nào, dù tôi có gặng hỏi ra sao, bác sĩ vẫn từ chối trả lời vì lý do bảo mật thông tin b/ệnh nhân.
Tôi đành hỏi câu khác: "Đứa trẻ đó có phải bị thiểu năng không ạ?"
Tôi hiểu rõ hơn ai hết những bài th/uốc của mẹ chồng là thứ gì, ngoài việc gây tiêu chảy hay đ/au dạ dày ra thì chẳng thể nào khiến th/ai nhi thông minh hơn được.
Kiếp trước con tôi đỗ Thanh Hoa không liên quan gì đến bài th/uốc, chồng tôi là kỹ sư, tư duy logic, còn tôi dù chỉ tốt nghiệp cấp ba nhưng đầu óc nhạy bén, hầu như các khoản đầu tư đều không lỗ.
Chúng tôi đều là người thông minh, con sinh ra tất nhiên không thể là kẻ ngốc.
Tuy nhiên, tôi không rõ lý do tại sao Vương Anh lại sinh ra một đứa trẻ thiểu năng. Gen di truyền của con người chứa đựng quá nhiều bí ẩn mà khoa học chưa khám phá hết.
Tôi cứ ngỡ chú em chồng và bác sĩ phản ứng dữ dội như vậy là vì Vương Anh sinh ra một đứa trẻ thiểu năng. Dù sao thì tình trạng hiện tại của Vương Anh cũng không tốt, sinh thêm một đứa con như vậy đủ khiến các bác sĩ phải xót xa.
Nhưng bác sĩ lại cho tôi một câu trả lời khẳng định: "Đứa trẻ đó không bị thiểu năng."
Không bị thiểu năng?