Lúc này, chồng tôi hớt hải xuất hiện trước cửa, anh bước tới chắn trước mặt tôi đầy kiên định: "Vợ chồng chúng tôi hòa thuận, giờ lại có con, mẹ đừng làm lo/ạn nữa, con không thể ly hôn!"
Mẹ chồng tức đến mức nghẹn lời: "Được lắm thằng con bất hiếu, mày dám nói chuyện với mẹ mày như thế à? Tao không sống nổi nữa! Tao không sống nổi nữa!"
Bà vừa nói vừa đòi nhảy lầu, chồng tôi phải khuyên can hết lời mới kéo bà xuống được, nhưng mẹ chồng kiên quyết không nhượng bộ. Chồng tôi bất lực đành dọa bà: "Nếu mẹ cứ làm lo/ạn thế này, chi bằng c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ mẹ con với con luôn đi!"
Mẹ chồng sững sờ, nhất thời không dám nói gì.
Ngược lại là Vương Anh, đôi mắt láo liên, thì thầm với mẹ chồng: "Như vậy cũng tốt, giờ mẹ c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với anh cả, đợi đến khi anh ấy bị hai mẹ con kia kéo xuống bùn không chịu nổi nữa, mẹ vẫn có thể cung cấp nơi trú ẩn cho anh ấy, nhưng điều kiện là mẹ phải nắm ch/ặt lấy tiền của anh ấy trong tay!"
Mẹ chồng nghe vậy mắt sáng rực lên. Sau khi nghe xong, chồng tôi thất vọng tột cùng nhưng cũng không dây dưa thêm, như thể chấp nhận số phận, anh đưa thẻ lương cho mẹ chồng, rồi đặt bút ký vào thỏa thuận c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ mẹ con do luật sư soạn thảo.
Đợi sau khi video công chứng xong, x/ác nhận thỏa thuận có hiệu lực, cuối cùng tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Đã đến lúc thanh toán sổ sách rồi.
Sau khi ký thỏa thuận, mẹ chồng nhìn tôi và chồng càng thêm gai mắt, nhưng chúng tôi cũng đã trả tiền viện phí, dù bà có gh/ét cũng không thể đuổi chúng tôi đi.
Tôi và Vương Anh đều sinh thường, ba ngày sau là được xuất viện, nhưng con của Vương Anh lại mãi không thấy mang về.
Ngày đầu tiên, Vương Anh còn tự trấn an rằng con đi tắm.
Ngày thứ hai đã bắt đầu hoảng lo/ạn rõ rệt, nhưng ả không liên lạc được với chú em chồng, chỉ đành tiếp tục chờ đợi.
Đến ngày xuất viện, chú em chồng vốn mấy ngày nay không liên lạc được cuối cùng cũng xuất hiện.
Vương Anh lê cơ thể yếu ớt của mình vội vã chạy lại.
"Con tôi đâu? Con tôi đâu rồi? Anh mang con tôi đi đâu rồi?"
Chú em chồng mặt mày xám xịt, trông vô cùng tiều tụy, chú ta đưa bọc tã trong lòng cho Vương Anh.
Vương Anh lập tức mừng rỡ, vội vã mở tã ra, nhưng chỉ vừa nhìn thoáng qua, ả đã sững sờ.
"Đứng ngẩn ra đó làm gì? Mau bế cháu đích tôn của tôi lại đây cho tôi xem!" Mẹ chồng thúc giục không ngừng, thấy Vương Anh chỉ trợn mắt đứng im, bà bèn mất kiên nhẫn đi tới.
"Cháu đích tôn bảo bối của bà ơi, để bà bế nào..."
Sau khi nhìn rõ dáng vẻ đứa trẻ, biểu cảm hân hoan của mẹ chồng lập tức đông cứng trên mặt.
Một lúc lâu sau, Vương Anh mới ngã quỵ xuống đất, phát ra tiếng gào khóc kinh thiên động địa.
"Đây không phải con tôi! Con tôi là thiên tài đỗ Thanh Hoa cơ mà! Các người trả con lại cho tôi! Trả lại cho tôi đi!"
Mẹ chồng cũng ngồi bệt xuống đất khóc lóc: "Tôi đã gây ra nghiệp chướng gì thế này! Hai đứa cháu chẳng đứa nào ra h/ồn, đây là muốn ép ch*t tôi mà!"
Đứa trẻ đó không có ai bế, lăn theo chân Vương Anh xuống đất, phát ra tiếng khóc chói tai.
Tôi tò mò nhìn sang, chỉ một cái nhìn đã khiến tôi buồn nôn suýt nôn mửa!
Đứa trẻ Vương Anh sinh ra lần này quả thực không phải thiểu năng.
Mà là một quái th/ai!
Đứa trẻ sưng tấy trắng bệch, hai khuôn mặt chồng chéo trên đầu, đôi mắt xếch cùng lỗ mũi bị bịt kín và hàm sứt môi chen chúc tạo thành ngũ quan.
Đôi bàn tay trắng m/ập mạp khua khoắng trong không trung, cột sống phần thân trên gập lại, trong khi phần thân dưới lại mọc ra ba cái chân!
Đứa trẻ này căn bản không thể phân biệt được giới tính, vì nơi lẽ ra là bộ phận sinh dục giờ chỉ mọc ra một cái đuôi lợn thô kệch!
Tôi chưa bao giờ nhìn thấy đứa trẻ nào như vậy, dù là trên tivi.
Vương Anh khóc đến ngất đi mấy lần, đứa trẻ đó mới sinh được ba ngày, vậy mà đã biết vặn vẹo cơ thể chui vào trong áo Vương Anh, tham lam bú mớm.
Vương Anh g/ầy gò, căn bản không có nhiều sữa, đứa trẻ đó cứ thế hút ra cả m/áu, uống một cách ngon lành.
Vương Anh đ/au đớn tỉnh lại, đờ đẫn nhìn đứa trẻ, đi/ên cuồ/ng chất vấn chú em chồng: "Đây không phải con tôi! Con tôi đâu?"
Chú em chồng vừa tiều tụy vừa gi/ận dữ: "Đây chính là con quái vật cô sinh ra đấy! Tôi bế nó đi xem mấy b/ệnh viện rồi, bác sĩ nào cũng nói chưa từng thấy bao giờ, nhưng lại sẵn sàng điều trị miễn phí."
Vương Anh đờ đẫn nhìn đứa trẻ, ánh mắt vô h/ồn, miệng lẩm bẩm: "Tại sao… con tôi rõ ràng phải là thiên tài đỗ Thanh Hoa, sao đột nhiên lại biến thành bộ dạng này..."
Không ai trả lời ả, chỉ có tôi lạnh nhạt nói: "Cô học tiến sĩ, là phụ nữ tri thức, đáng lẽ phải biết mấy thứ gọi là bài th/uốc đó căn bản không có tác dụng, chỉ mang lại b/ệnh tật thôi! Con cô biến thành thế này, những bài th/uốc đó phải chịu trách nhiệm chính!"
Nhưng Vương Anh lại nhìn tôi đầy á/c đ/ộc: "Không đúng! Chị chính là uống bài th/uốc mới sinh ra đứa con thông minh, tôi không làm sai! Có phải chị lén uống bài th/uốc quan trọng nào rồi không? Có phải mẹ chồng lén đưa cho chị không?"