【Đúng là cọc tiêu giữ biển!】
【Cười ch*t mất, mang theo song sinh đến Đông cung đòi cơm, thì đòi được bao nhiêu tiền chứ?】
Nhìn những dòng đạn mạc, trong đầu ta đi/ên cuồ/ng tính toán.
Thái tử ư?
Đôi song sinh duy nhất của hoàng thất ư?
Nếu là những nữ chính xuyên không khác, lúc này chắc đã mơ mộng đến chuyện lấy con làm quý, vào Đông cung làm chủ, gi*t sạch tứ phương rồi.
Nhưng ta, Thẩm Thanh Huyền, là kẻ phàm phu tục tử.
Ta hiểu rõ “một khi vào cửa hầu sâu như biển”, huống chi đó lại là cái Đông cung ăn th!t người không nhả xươ/ng.
Sinh vật mang tên Thái tử này, bên vua như bên hổ, biết đâu ngày nào đó lại bị phế truất.
Ta là con gái của một vị quan cửu phẩm đã sa sút, không tiền, không thế, không hậu thuẫn, vào cung chỉ có nước làm bia đỡ đạn.
Vì thế, logic hành động của ta cực kỳ rõ ràng: Không tham quyền vị, chỉ lo ki/ếm tiền.
Miếng ngọc bội này đã là của Thái tử, thì nó cũng chẳng khác nào một tờ ngân phiếu mệnh giá lớn.
Ta không cần nhiều, năm trăm lượng bạc trắng, cộng thêm một tờ giấy thông hành, chừng đó là đủ để ta đưa phụ thân rời xa đến Giang Nam, m/ua hai trăm mẫu ruộng tốt, sống cuộc đời địa chủ an nhàn, sinh con ra rồi tự mình nuôi dưỡng.
Nguy cơ tứ phía, Lâm Uyển D/ao chắc chắn sẽ không chịu bỏ qua.
Ta cất kỹ ngọc bội vào trong người, thay một bộ nam trang vải thô, chui qua lỗ chó của biệt viện mà ra, tận dụng màn đêm, chạy thẳng đến biệt trang bí mật của Thái tử ở ngoài thành.
Đó là nơi ta tìm được dựa trên “lời nhắc nhở hữu nghị” của đạn mạc.
Nửa đêm canh ba, biệt trang ngoài thành.
Núi sâu giấu cổ tự, nơi đây lại giấu trọng binh.
Ta vừa đến gần trang viên nửa dặm, mấy bóng đen đã hiện ra như q/uỷ mị, lưỡi đ/ao lạnh lẽo kề thẳng vào cổ ta.
“Kẻ nào? Dám tự ý xông vào cấm địa!”
Thống lĩnh ám vệ Triển Phong đứng đầu nhìn ta như nhìn một kẻ đã ch*t.
Ta không chút biến sắc, từ trong ngựk lấy ra miếng ngọc bội hình rồng, giơ cao lên.
“Ta muốn gặp chủ nhân của miếng ngọc bội này.”
Giọng ta trầm ổn, từng chữ rõ ràng:
“Một vụ giao dịch, chỉ có lãi chứ không bao giờ lỗ.”
Khoảnh khắc Triển Phong nhìn thấy ngọc bội, đồng tử hắn co rút mạnh, ngay cả lưỡi đ/ao cũng khẽ run lên.
Hắn nhìn ta thật sâu, để lại một câu “Canh chừng ả cho kỹ” rồi quay người lướt vào trong trang.
Nửa nén nhang sau, ta được đưa vào chính sảnh của biệt trang.
Trong sảnh chỉ thắp một ngọn đèn dầu đơn đ/ộc.
Trên chủ vị, một nam tử mặc thường phục màu đen thêu hoa văn chìm đang ngồi đó.
Chàng ta dựa người tùy ý vào lưng ghế, tay xoay xoay một chiếc quạt xếp, nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối.
Nhưng dù vậy, luồng khí thế lạnh lẽo, nắm giữ sinh sát trong tay của kẻ bề trên vẫn đ/è ép khiến người ta không thở nổi.
Đây chính là Thái tử Đại Sở, Tiêu Kỳ Hành.
Chàng khẽ ngước mắt, ánh nhìn rơi trên cái bụng hơi nhô lên của ta, rồi lại rơi vào miếng ngọc bội trong tay ta.
Đôi môi mỏng nhếch lên một độ cong mỉa mai:
“Sao? Mang th/ai cốt nhục của cô, muốn vào Đông cung làm chủ tử sao?”
Giọng chàng trầm thấp dễ nghe, nhưng lại thấm đẫm hơi lạnh.
Ta lắc đầu, giơ năm ngón tay lên:
“Điện hạ hiểu lầm rồi. Dân nữ hôm nay đến đây là để đòi n/ợ.”
“Ồ?”
Chàng cười như không cười.
“Thứ nhất, đêm đó là Điện hạ tự ý xông vào nhà dân, h/ủy ho/ại thanh bạch của dân nữ. Thứ hai, cốt nhục trong bụng dân nữ, nếu Điện hạ muốn, dân nữ có thể sinh ra rồi giao cho Điện hạ. Nếu không muốn, dân nữ lập tức uống th/uốc ph/á th/ai, tuyệt đối không gây thêm phiền phức cho Điện hạ.”
Ta nhìn thẳng vào mắt chàng, giọng điệu như đang đi chợ m/ua cải thảo:
“Dân nữ chỉ cần năm trăm lượng bạc hiện kim làm phí bịt miệng và phí an th/ai, cộng thêm một tờ giấy thông hành đi Giang Nam. Một tay giao tiền, một tay giao hàng (ngọc bội và đứa trẻ), tiền trao cháo múc, tuyệt đối không dây dưa.”
Lời vừa dứt, cả đại sảnh rơi vào sự tĩnh lặng ch*t chóc.
Triển Phong đứng bên cạnh suýt chút nữa là rơi cả hàm xuống đất.
Hắn có lẽ cả đời này chưa từng thấy người phụ nữ nào mang trong mình cốt nhục của Thái tử mà không khóc lóc, không đòi danh phận, lại chỉ đòi đúng năm trăm lượng bạc.
【Ối giời ơi! Nữ chính tính toán thế này, ta ở thời hiện đại còn nghe thấy tiếng!】
【Năm trăm lượng? Điện hạ nhổ một sợi lông chân cũng chẳng chỉ có năm trăm lượng đâu được không? Nữ chính, cô mở rộng tầm nhìn ra đi!】
【Thái tử: Ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của ta (ba phần mỉa mai, ba phần lạnh nhạt, bốn phần thờ ơ)】
Tiêu Kỳ Hành nhìn ta, sát ý và sự chán gh/ét trong ánh mắt dần tan biến, thay vào đó là một sự thăm dò cực kỳ nguy hiểm.
Chàng đã quen với những mưu mô quyền lực, quen với những người phụ nữ vì muốn leo lên giường chàng mà không từ th/ủ đo/ạn.
Nhưng logic sổ sách cực kỳ tỉnh táo này của ta rõ ràng đã vượt quá nhận thức của chàng.
“Năm trăm lượng?”
Chàng cười lạnh một tiếng:
“Nàng cảm thấy huyết mạch của cô chỉ đáng giá năm trăm lượng thôi sao?”
“Trong mắt Điện hạ có lẽ là vô giá, nhưng với dân nữ, năm trăm lượng là đủ để an thân lập mệnh. Thêm một đồng, dân nữ cũng thấy bỏng tay.”
Ta không kiêu không nịnh.
Đúng lúc này, bên ngoài cửa bỗng truyền đến một trận ồn ào.
“Ý chỉ của Hoàng hậu nương nương đến--”
Tim ta đ/ập thịch một cái.
Trong đạn mạc lập tức n/ổ tung:
【Xong rồi, xong thật rồi! Sao mụ yêu quái Hoàng hậu kia lại biết nhanh thế?】