Bạn gái lại cãi nhau với anh bạn thân rồi.
Chỉ vì một cốc trà sữa có đ/á.
Ng/u Lan gi/ật lấy cốc trà sữa, gắt gỏng: "Dạ dày anh không tốt, anh không biết sao?"
"Đến lúc đ/au dạ dày thì đừng có mong ai lo cho anh."
Hứa Niên chống tay lên vai tôi, cãi lại: "Ai cần cô lo?"
"Này, người anh em, bạn gái cậu phiền phức thật đấy, lần sau hai chúng ta đi riêng đi, đừng để cô ấy làm phiền nữa."
Ng/u Lan cười khẩy: "Là anh đừng đến làm phiền tôi và bạn trai tôi thì có."
Nói xong, Hứa Niên lại tự nhiên cầm lấy túi xách giúp Ng/u Lan, giục: "Đi nhanh lên, lát nữa không kịp ăn lẩu lại càu nhàu."
Họ người tung kẻ hứng, cãi nhau qua lại không dứt.
Họ nhớ rõ mồn một đối phương có được uống trà sữa đ/á hay không, thích ăn món gì.
Nhưng lại chẳng hề để ý rằng, cốc trà sữa nhét vào tay tôi có chứa xoài mà tôi bị dị ứng.
Cũng như việc tôi đã nói mình đang bị nóng trong, không ăn được lẩu.
Nhìn bóng lưng thân thiết của họ, bỗng nhiên tôi cảm thấy rất mệt mỏi.
Cũng chẳng muốn xen vào nữa.
......
Khi tôi vào đến quán lẩu, hai người họ đã tìm được chỗ và gọi món xong xuôi rồi.
Ng/u Lan vẫy tay với tôi: "Lục Dữ, sao anh đi chậm thế?"
"Em gọi món lá sách anh thích nhất rồi, mau lại đây, không lát nữa lại bị ai đó ăn sạch mất."
Hứa Niên nhướng mày: "Cô nói ai đấy?"
Tôi đành ngồi một mình đối diện, nhìn nồi nước dùng đỏ rực mà nhíu mày: "Không phải là lẩu uyên ương à?"
Ng/u Lan đưa bộ bát đũa đã bóc sẵn cho tôi: "Hứa Niên nói em chỉ vì sợ cay mới gọi lẩu uyên ương, em cứ muốn chứng minh cho anh ta thấy."
Chưa đợi tôi kịp nói gì, Hứa Niên đã đáp trả ngay: "Lát nữa đừng có mà uống nước ừng ực là được."
Miệng tôi vừa định mở ra lại khép lại, biết rằng mình có nói gì cũng vô ích.
Chẳng nhớ từ bao giờ, những buổi hẹn hò của tôi và Ng/u Lan luôn có thêm Hứa Niên.
Họ lúc nào cũng thấy đối phương chướng mắt, tôi và Ng/u Lan yêu nhau bốn năm, họ cũng cãi nhau suốt bốn năm.
Thậm chí có đôi lúc, trông họ còn giống một cặp đôi hơn.
Phục vụ đi tới, áy náy nói: "Xin lỗi, món thạch băng bây giờ chỉ còn một phần thôi, xin hỏi phục vụ cho vị khách nào ạ?"
Thạch băng giúp giải cay, tôi định đưa tay ra nhận thì Ng/u Lan đã đưa thẳng cho Hứa Niên.
Cô ấy nhìn thấy tay tôi giơ ra, cười nói: "Hứa Niên đã bảo thạch băng ở quán này ngon từ trước rồi, dù sao cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhường cho anh ấy đi."
"Lát em gọi món khác cho anh."
Hứa Niên đắc ý cười: "Coi như cô còn chút lương tâm, cô gọi tôi một tiếng bố đi, tôi sẽ đồng ý cho Lục Dữ cưới cô."
"Ai cần anh đồng ý?"
Tôi đành tự gọi phục vụ thêm một cốc trà ô mai.
Ăn lẩu xong, dạ dày tôi hơi khó chịu.
Đang định về nhà sớm, nhưng khi vừa mở cửa ghế phụ thì bị Ng/u Lan ngăn lại.
"Lục Dữ, anh quên rồi sao, Hứa Niên say xe, để anh ấy ngồi phía trước, em không muốn anh ấy nôn ra xe em đâu."
Hứa Niên chống tay lên vai tôi: "Người anh em, sau này cậu m/ua xe, tôi sẽ ngồi ghế phụ của cậu, bớt để ai đó khoe khoang mình có xe đi."
Tôi thấy hơi khó chịu vì cái cách anh ta khoác vai, Ng/u Lan kéo anh ta ra rồi đẩy vào ghế phụ.
"Xe của bạn trai tôi mà anh cũng ngồi được à?"
Hứa Niên thì thạo tay tìm nước trong ngăn tủ uống vài ngụm: "Lái nhanh lên, tôi còn có việc đây."
Ng/u Lan ngoài miệng thì bất mãn, nhưng hành động lại chẳng hề chậm trễ: "Thật coi tôi là tài xế của anh à?"
Sau khi về đến dưới chân tòa nhà, Ng/u Lan không xuống xe: "Lục Dữ, anh về trước đi, em còn phải đưa cái tên đáng gh/ét kia về nhà nữa."
Chưa đợi tôi trả lời, chiếc xe đã phóng vút đi.
Tôi muốn trò chuyện với Ng/u Lan, nhưng phải đến tận mười một giờ đêm cô ấy mới về.
"Sao vẫn chưa ngủ?"
Tôi nói: "Sao em về muộn thế? Đưa Hứa Niên về cần lâu vậy sao?"
Cô ấy sững người, rồi bật cười khanh khách: "A Dữ của em, anh đang nghĩ gì thế, em chỉ tiện đường ghé qua căn hộ mới xem tình hình thi công thôi."
Cô ấy đưa đồ trong tay cho tôi: "Lúc ăn lẩu anh chẳng ăn được mấy, em m/ua cháo cho anh, ở quán anh hay uống ấy."
Lòng tôi mềm nhũn, lại có chút áy náy, cảm thấy mình thật sự đã nghĩ nhiều rồi.
"Lục Dữ, em nghĩ rồi, căn nhà đó chẳng phải dư ra một phòng sao?"
"Dù sao cũng để không, chi bằng cho Hứa Niên ở đi."
Tay cầm bát cháo của tôi khựng lại, Ng/u Lan vẫn tiếp tục: "Hứa Niên một mình bôn ba cũng không dễ dàng gì, chỗ cậu ấy ở bây giờ xa quá, làm gì cũng bất tiện."
Cháo trong miệng trở nên đắng ngắt, tôi hít sâu một hơi: "Ng/u Lan, em quên rồi sao, căn phòng trống đó em đã hứa làm phòng vẽ cho anh mà."
Ng/u Lan cười bất lực: "Sao anh còn cứ vương vấn chuyện vẽ vời thế? Lục Dữ, thực ra anh vốn không hợp với hội họa đâu, đừng lãng phí tiền bạc và căn phòng đó nữa."
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi vốn có cơ hội đi du học.
Là Ng/u Lan đã c/ầu x/in tôi ở lại, vì tình cảm giữa tôi và cô ấy, tôi mới vào công ty của cô ấy làm việc.