Ông ta chỉ tay vào cánh cửa phòng mổ đang đóng ch/ặt, vẻ mặt đầy đ/au đầu.
“Chúng tôi đã mang theo chuyên gia t/âm th/ần, cũng đã chuẩn bị th/uốc an thần. Nhưng hoàn toàn không thể tiếp cận được người sống sót! ”
“Cô ta có khả năng cảnh giác rất cao, chắc là do trước đó đã chịu quá nhiều kí/ch th/ích, ai lại gần là cô ta tấn công người đó!”
“Chúng tôi sợ kí/ch th/ích cô ta nên không dám dùng vũ lực.”
Ông ta ngập ngừng, giọng điệu mang theo một chút cầu khẩn.
“Anh vào khuyên cô ấy đi, hình như... cô ấy chỉ công nhận mỗi mình anh.”
Xung quanh cũng vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
“Ông ta chính là bác sĩ Lâm thấy ch*t không c/ứu đó sao?! Kiêu căng thật đấy, giờ mới chịu đến.”
“Mạng người là trên hết, sao ông ta có thể m/áu lạnh như vậy?”
“Chắc là muốn làm màu để nổi tiếng nên cố tình làm giá thôi.”
Cửa phòng mổ không đóng ch/ặt.
Tôi có thể thấy người đàn bà đó đang túm ch/ặt lấy tóc của một cô y tá, đôi mắt đỏ ngầu.
Thế nhưng khi nhìn thấy tôi, cô ta đột nhiên dừng tấn công, lẩm bẩm:
“Lâm... bác sĩ...”
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, đầy kỳ vọng và khiển trách.
Viện trưởng cũng thở dài:
“Cậu xem, cô ấy tin tưởng cậu biết bao! Nếu cậu đồng ý đến phẫu thuật sớm hơn thì đâu có nhiều chuyện như vậy!”
Họ chắc chắn sẽ không sao.
Còn tôi thì sẽ vạn kiếp bất phục!
Lòng tôi lạnh ngắt, ra hiệu cho cô y tá phía sau:
“Th/uốc an thần.”
“Các bác sĩ vào trong, đ/è ch/ặt cô ta lại ngay lập tức.”
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Người đàn bà đó cũng ch*t lặng.
Tranh thủ lúc cô ta mất tập trung, vài bác sĩ xông vào, đ/è ch/ặt cô ta xuống bàn mổ.
“Không!”
Cô ta định thần lại, gào thét thảm thiết.
Kim tiêm đ/âm vào da th!t.
Cô ta vẫn đang liều mạng giãy giụa.
Đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi, những giọt nước mắt to tròn lăn dài xuống.
Cảnh tượng đó khiến ngay cả đội trưởng Lý cũng không đành lòng:
“Bác sĩ Lâm, chuyện này...”
Tôi lại như không nhìn thấy biểu cảm của họ, nghiêm giọng quát:
“Tôi đề nghị chuyển cô ta vào phòng cách ly b/ệnh nhân t/âm th/ần nặng ngay lập tức.”
“Các người cũng thấy rồi đấy, b/ệnh nhân có rào cản tâm lý nghiêm trọng và khuynh hướng làm hại người khác.”
Đội trưởng Lý nhíu mày:
“Không cần thiết đến mức đó chứ? Cô ấy chỉ là bị kích động thôi.”
“Cô ấy bị nh/ốt trong môi trường đó chịu đủ mọi tr/a t/ấn, nếu giờ lại cưỡ/ng ch/ế cách ly, chẳng phải sẽ khiến b/ệnh tình nặng hơn sao?”
Tôi nhìn ông ta, từng chữ một.
“Nếu không can thiệp, cứ trì hoãn tiếp thì cô ta còn sống được bao lâu?”
“Mạng còn không giữ được thì nói gì đến b/ệnh tình.”
Người đàn bà cuối cùng cũng hoàn toàn ngất đi dưới liều th/uốc tăng cường.
Nhân viên y tế lập tức đẩy cô ta đi làm kiểm tra.
Hành lang trở nên yên tĩnh.
Đúng lúc đó, con gái tôi gọi điện đến.
Trên màn hình, con bé cầm một bông hoa nhỏ, cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Giọng nói đầy sức sống:
“Ba ơi, trường mẫu giáo tan học rồi ạ!”
Tim tôi thắt lại.
Tham lam nhìn nụ cười của con gái, chuông báo động trong lòng tôi vang lên dữ dội.
Sống lại một đời, tôi tuyệt đối không thể để con bé rơi vào nguy hiểm lần nữa!
Tôi ra hiệu về phía điện thoại với viện trưởng.
Ông ta thở dài bất lực:
“Cậu về trước đi.”
“Nhưng ngày mai, bắt buộc phải đến B/ệnh viện Tỉnh báo danh!”
......
Sắp xếp cho con gái xong xuôi, th/ần ki/nh căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng.
Tôi mở máy tính, tra hồ sơ của người đàn bà đó.
Kết quả khiến lòng tôi chùng xuống.
Cảnh sát đã trích xuất DNA của cô ta.
Nhưng trong kho dữ liệu người mất tích toàn quốc, không hề có người này.
Cô ta là ai?
Cô ta rốt cuộc đã trải qua chuyện gì?
Mọi thứ, đều phải đợi cô ta tỉnh lại.
Nhưng đợi cô ta tỉnh lại, liệu cô ta có chịu phối hợp ngoan ngoãn không?
Tôi nghĩ về kiếp trước.
Để làm rõ thân phận của cô ta, tôi cũng đã tốn rất nhiều công sức giúp cô ta tìm người thân.
Thế nhưng dù sau này chúng tôi đã rất thân thiết, cô ta cũng chưa bao giờ nhắc nửa lời về gia thế của mình.
Mỗi lần tôi hỏi, cô ta không nổi gi/ận thì cũng dùng cách tự làm hại bản thân để né tránh.
Giống như đang cố tình che giấu điều gì đó.
Người đàn bà này...
Trên người cô ta rốt cuộc đang che giấu bí mật gì?
Tôi càng nghĩ càng thấy không ổn.
Thậm chí bắt đầu nghi ngờ cả phán đoán của chính mình.
Việc tôi cứ né tránh một cách m/ù quá/ng như vậy, liệu có ích gì không?
“Tít tít tít--”
Khóa thông minh của cửa chính đột nhiên phát ra tiếng cảnh báo chói tai!
Có người đang cố gắng mở khóa!
Tôi lập tức lao ra cửa, nhìn qua mắt mèo ra ngoài.
Hành lang lại trống trơn.
Tôi nhíu mày, tưởng là lỗi hệ thống.
Nhưng khi tôi quay người trở về phòng ngủ, m/áu trong người tôi như đông cứng lại.
Kính cửa sổ vỡ vụn đầy đất.
Gió lạnh ùa vào, thổi đến mức da đầu tôi tê dại.
Là người đàn bà đó!
Cô ta đang đứng ngay trong phòng tôi!
Nhìn thấy tôi, đôi mắt cô ta sáng lên một cách đ/áng s/ợ.
“Bác sĩ Lâm.”
Tim tôi chấn động mạnh.
Th/uốc an thần vẫn còn tác dụng, vậy mà cô ta đã tỉnh lại sớm! Còn tìm được đến tận nhà tôi!
Tôi lập tức nhớ ra rồi!