“Nếu còn lần sau, thứ bản thế tử ném vào, chính là đầu người của ngươi.”
Thẩm Thanh Từ nhìn đám thích khách đang rên rỉ dưới đất, ánh mắt lóe lên.
“Ta không biết ngươi đang nói gì.”
“Đám l/ưu ma/nh này thì liên quan gì đến phủ Thừa tướng của ta.”
Tạ Lang cười khẩy, lười chẳng buồn đôi co với hắn.
Hắn xoay người đi đến bên cạnh xe ngựa, ngay trước mặt Thẩm Thanh Từ, bế bổng ta xuống khỏi xe.
“Đừng sợ, có ta ở đây.”
Hắn thì thầm bên tai ta.
Ta tựa vào lòng hắn, nhìn gương mặt méo mó vì gh/en tị của Thẩm Thanh Từ, trong lòng không còn chút gợn sóng nào.
“Thẩm Thanh Từ.”
Ta lạnh lùng nhìn hắn.
“Đây là lần cuối cùng.”
“Nếu huynh còn dám động đến một sợi tóc của ta, ta đảm bảo, huynh sẽ thân bại danh liệt.”
Đêm trước ngày đại hôn, mười dặm hồng trang phủ kín các con phố kinh thành.
Tạ Lang không chỉ lấy của hồi môn của mẫu thân ta gấp đôi thêm vào, mà còn dọn sạch hơn nửa kho báu của phủ Hầu.
Lụa đỏ treo từ phủ Hầu dọc theo con đường đến biệt viện nơi ta tạm trú, ngay cả cành cây cũng buộc đầy những nút thắt đồng tâm màu đỏ.
Cả kinh thành đều đang bàn tán về hôn lễ thịnh soạn này.
Chẳng còn ai dám nhắc đến câu đùa cợt rằng không quá ba ngày ta sẽ khóc lóc quay về nữa.
Đêm xuống, những cơn mưa thu rả rích bắt đầu rơi.
Ta ngồi trước bàn trang điểm, nhìn mình trong gương đồng khi khoác lên bộ áo cưới đỏ rực, bỗng thấy có chút mơ hồ.
Ngoài cửa sổ bỗng truyền đến một trận xôn xao.
“Giang Ngự, muội ra đây!”
Giọng Thẩm Thanh Từ khàn đặc và tuyệt vọng trong đêm mưa.
Ta nhíu mày, đẩy cửa sổ ra.
Bên ngoài biệt viện, Thẩm Thanh Từ ngay cả ô cũng không che, toàn thân ướt sũng đứng trong mưa.
Tô An ở bên cạnh khóc lóc c/ầu x/in hắn quay về.
Thế nhưng hắn như kẻ đi/ên, nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ đang thắp nến đỏ của ta.
“A Ngự, ta sai rồi.”
Hắn bỗng khuỵu hai đầu gối, quỳ thẳng xuống vũng bùn.
Đường đường là Thừa tướng cao cao tại thượng, giờ phút này lại hèn mọn đến mức đáng thương.
“Ta đã đuổi Liễu Như Âm đi rồi.”
“Ta đã để trống vị trí chính thê rồi.”
“Muội đừng gả cho hắn, được không?”
“Muội rõ ràng từng nói, kiếp này chỉ vì ta mà mặc áo cưới thôi mà.”
Hắn ngẩng đầu, nước mưa theo gương mặt tái nhợt chảy xuống.
Ta lặng lẽ nhìn hắn, lòng không chút xao động.
Chân tình đến muộn, còn rẻ rúng hơn cả cỏ rác.
“Thẩm Thanh Từ, bộ dạng này của huynh, thật khiến ta buồn nôn.”
Giọng ta bình thản không chút gợn sóng.
“Huynh không phải yêu ta, huynh chỉ là không chấp nhận được món đồ chơi vốn luôn bị huynh giẫm dưới chân, bỗng chốc lại đi theo kẻ khác.”
“Huynh chỉ đang xót xa cho sự kiểm soát mà huynh đã đá/nh mất.”
Thẩm Thanh Từ liều mạng lắc đầu.
“Không phải, A Ngự, ta thật sự yêu muội.”
“Không có muội, ta cảm thấy ngay cả phủ Thừa tướng cũng trống trải lạnh lẽo.”
“Cầu muội, cho ta một cơ hội nữa thôi.”
Hắn quỳ gối lê bước muốn tiến lại gần cửa biệt viện.
Hộ vệ phủ Hầu lập tức rút đ/ao bên hông, chặn hắn ngoài cửa.
“Thẩm tướng, xin hãy tự trọng.”
Ta đóng cửa sổ, ngăn cách tầm mắt bên ngoài.
“Đuổi hắn đi.”
Ta ra lệnh cho hộ vệ ngoài cửa.
“Nếu hắn còn dám làm ồn, cứ trực tiếp dùng gậy đá/nh ra ngoài.”
Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng ho khan x/é lòng của Thẩm Thanh Từ.
Bản thân hắn vốn đã tổn hại gốc rễ vì trúng đ/ộc những năm trước, giờ đây quỳ trong mưa thu lâu như vậy, cơ thể rõ ràng không trụ nổi.
Nhưng ta ngay cả đầu cũng không thèm ngoảnh lại.
Mười năm tình nghĩa, sớm đã tiêu tan sạch sẽ trong bát canh nhuận phổi bị đổ đi, trước chiếc kiệu mái xanh kia, và trong ánh ki/ếm của đám thích khách rồi.
Ngày mai, ta sẽ đón chào một cuộc đời mới.
Còn hắn, chỉ xứng đáng ở lại trong vũng bùn của quá khứ, từ từ mục rữa.
“Giang Ngự.”
Giọng nói cuối cùng của Thẩm Thanh Từ dần nhỏ đi trong đêm mưa.
“Muội thật sự... không cần ta nữa sao?”
Ngày mùng tám, ngày lành cưới hỏi.
Tiếng pháo n/ổ vang trời xua tan những ngày mưa thu kéo dài.
Tạ Lang cưỡi ngựa cao, mặc bộ hỷ phục màu đỏ thẫm vô cùng bắt mắt, dừng lại trước cửa biệt viện.
Hắn không theo quy tắc để hỷ nương cõng ta ra ngoài.
Mà đích thân đi đến trước khuê phòng, bế ngang ta lên.
“Tạ Lang, không đúng quy củ.”
Ta khẽ nhắc hắn.
Hắn cười thấp, lồng ngựk rung động áp sát vào lưng ta.
“Bản thế tử chính là quy củ.”
Tiếng kèn trống thổi vang suốt dọc đường, mười dặm hồng trang, phong quang vô hạn.
Bái đường, dâng trà, đưa vào động phòng.
Khi tấm khăn hỷ được cây cân khều ra, ta nhìn thấy đôi mắt sáng đến kinh ngạc của Tạ Lang.
Hắn uống không ít rư/ợu, đuôi mắt ửng đỏ, nhưng vẫn không chớp mắt nhìn ta.
“A Ngự.”
Hắn khẽ gọi tên ta, giọng nói mang theo chút trang trọng của người tìm lại được vật báu.
“Muội cuối cùng cũng là của ta rồi.”
Ta sững sờ.
“Tìm lại được?”
Tạ Lang nắm lấy tay ta, áp mặt vào lòng bàn tay ta.
“Năm muội mười tuổi bị lạc ở hội đèn lồng, chính là ta đã cõng muội về nhà.”