Vì từ chối yêu cầu m/ua trọn bộ sản phẩm Apple của em gái, bố mẹ đuổi tôi ra khỏi nhà.
“Biết rõ em gái bị trầm cảm mà đến một chút tiền cũng không chịu chuyển cho nó, con h/ận nó đến mức nào vậy?”
“Cút ra ngoài, đi mà tự kiểm điểm lại bản thân đi!”
Tôi bị họ xô đẩy đuổi ra ngoài, chỉ đành chật vật chui vào gầm cầu để qua đêm.
Sau đó, tôi lấy chiếc điện thoại đã nứt vỡ như mạng nhện ra, mở bài đăng trên trang cá nhân có tiêu đề: 【Bố mẹ đã xin lỗi tôi rất nhiều lần】.
“Lần đầu tiên, em gái vô tình bị va đầu, bố về nhà đã cầm gậy đá/nh tôi tơi tả.”
“Lần thứ hai, em gái khóc giữa đêm, mẹ tưởng tôi không chăm sóc tốt cho nó, đã đá/nh tôi đến mức miệng chảy m/áu.”
……
“Lần thứ mười ba, tôi dùng số tiền làm thêm nhảy múa ở khu du lịch để m/ua điện thoại cho bố mẹ mà không m/ua cho em gái, họ cho rằng tôi m/áu lạnh vô tình, đi khắp nơi trong khu du lịch nói tôi phẩm hạnh tồi tệ, khiến tôi bị đuổi việc, chỉ có thể đi làm lao động giá rẻ.”
Tay tôi r/un r/ẩy viết tiếp.
“Lần thứ mười bốn, số tiền tôi làm thêm pha trà sữa không đưa cho em gái, họ đuổi tôi ra khỏi nhà lúc đêm khuya.”
Lướt xuống dưới, bình luận đứng đầu: “Con đã trả xong ơn sinh thành rồi, từ nay về sau con chỉ là chính mình thôi.”
Khóe mắt tôi nóng lên.
Có lẽ, tôi là người không có duyên phận với gia đình.
Đã vậy, chi bằng tôi c/ắt đ/ứt xiềng xích, đi tìm con đường ánh sáng chỉ thuộc về riêng mình.
……
Tôi ngủ dưới gầm cầu một đêm.
Trời sáng, chiếc điện thoại cũ kỹ rung lên vài tiếng.
“Được rồi đấy, mau về nhà ăn cơm đi! Còn muốn nằm vạ ở ngoài thêm mấy đêm nữa à?”
“Đừng tưởng dỗi bỏ nhà đi một đêm là bọn tao sẽ lo lắng cho mày, không có chuyện đó đâu!”
Tôi lau mắt, quay trở về.
Thấy tôi về, mẹ không hề ngạc nhiên.
“Còn tưởng mày có cốt khí lắm chứ, đây chẳng phải lại lóc cóc quay về rồi sao? Xin lỗi em gái một tiếng, chuyện này coi như cho qua.”
Bố vừa bưng bát đũa vừa gọi tôi:
“Đến ăn cơm đi.”
Trên chiếc bàn lớn, họ ngồi hai bên cạnh em gái, còn tôi ngồi trơ trọi một mình phía đối diện.
Cứ như thể, tôi mới là người thừa trong cái nhà này.
“Con gái lớn rồi, đừng có nh.ạy cả.m như vậy.”
“Em con tâm h/ồn mong manh, cần cảm giác an toàn, bọn ta mới ngồi như vậy để ở bên nó, con làm chị thì đừng có so đo.”
Mẹ gắp một đũa gà xào lạc vào bát tôi:
“Gà xào lạc mới làm, th!t mềm lắm, ăn mau đi.”
Tôi nhìn cả bàn thức ăn nóng hổi:
Bánh crepe xoài, gà xào lạc, tôm hấp……
Toàn là những món tôi bị dị ứng,
Cũng toàn là những món em gái thích.
Em gái chớp chớp mắt, nhìn tôi đầy vẻ rụt rè:
“Chị sao không ăn món nào thế? Có phải vẫn còn gi/ận em không?”
“Ôi, chị không thích em cũng là chuyện bình thường……”
Tôi đặt đũa xuống:
“Chị không phải không thích em, chỉ là pha trà sữa rất cực, một ngày phải đứng 10 tiếng đồng hồ, mệt đến mức đ/au lưng mỏi gối mới ki/ếm được 150 tệ.”
“Em mở miệng là đòi vài ngàn tệ để m/ua thiết bị Apple, chị thực sự không cho nổi.”
Em gái sững sờ, nước mắt rơi lã chã.
Bố ôm nó vào lòng, dịu dàng dỗ dành:
“Bảo bối của bố. Con là viên ngọc quý của bố mẹ. Ai dám không coi trọng con, bố sẽ đi xử lý kẻ đó!”
Ông lạnh lùng lườm tôi:
“Lâm Tố Vi, con là chị, thì phải nhường nhịn em gái.”
“Vốn dĩ là con sai trước, đến cả việc xin lỗi Tinh Mạn một tiếng mà con cũng không chịu sao?”
Mẹ cũng lén véo vào da th!t trên cánh tay tôi, vặn mạnh nửa vòng.
Từ khi tôi còn nhỏ, bố mẹ đã luôn giáo huấn tôi.
“Làm chị thì phải khiêm nhường em gái.”
Em gái muốn cư/ớp đồ ăn vặt của tôi, tôi phải nhường em,
Tôi thi được điểm cao hơn em, tôi phải dỗ dành em,
Bây giờ, tôi muốn tiết kiệm chút tiền làm thêm trong kỳ nghỉ, vậy mà cũng phải thấp hèn đi xin lỗi em gái.
Nhìn gia đình đoàn kết này,
Tôi bỗng thấy buồn cười.
“Được, con xin lỗi em gái một cách chân thành, c/ầu x/in em ấy đại nhân đại lượng, đừng gi/ận con nữa.”
Nói xong, tôi cũng chẳng thèm để ý đến họ, cúi đầu ăn cơm.
Mẹ lén nháy mắt với bố.
“Ông nhìn đứa con gái tốt của ông xem, cái tính nết này rốt cuộc giống ai? Đúng là nghiệp chướng mà.”
“Năm đó, bảo bối vì bảo vệ nó mới mắc phải căn b/ệnh này, nó không những không biết ơn, còn ngang ngược như thế……”
Khi tôi học cấp hai, từng được nam thần trường tỏ tình, đắc tội với đám nữ sinh đầu gấu thầm thương tr/ộm nhớ cậu ta.
Mà em gái vì bảo vệ tôi nên bị chúng chặn trong nhà vệ sinh b/ắt n/ạt, để lại bóng m/a tâm lý nghiêm trọng.
Tôi chưa bao giờ quên chuyện này, có thể nhường gì tôi đều nhường.
Nhưng điều này, không có nghĩa là tôi không có giới hạn.
Bố thở dài, vỗ vai em gái:
“Đừng so đo với chị con, nó bị tiền làm mờ mắt rồi.”