Chu Mục có chút mất kiên nhẫn: "Chẳng phải hôm chụp ảnh cưới, Đường Tâm vừa hay rảnh rỗi, cô ấy bảo bố mẹ anh đến chụp cùng, thế là chụp luôn ảnh gia đình thôi."
"Cô ta bảo bố mẹ anh đến, bố mẹ anh liền đến, nhà anh rốt cuộc có chút tôn trọng nào dành cho tôi không vậy?"
"Ôi dào, em có phiền không cơ chứ, lúc nào cũng nghi thần nghi q/uỷ. Bố mẹ anh đâu có hiểu gì, chẳng qua chỉ là một tấm ảnh thôi mà? Họ chụp xong là đi ngay."
Tôi cố nén cơn gi/ận trong lòng, bước vào phòng ngủ, nhưng phát hiện tất cả ảnh sinh hoạt thường ngày của tôi trong phòng đều đã biến mất.
Tôi không kìm được r/un r/ẩy, lao ra phòng khách chất vấn Chu Mục: "Ảnh của tôi đâu?"
Chu Mục đảo mắt, lạnh lùng nói: "Mấy tấm ảnh đó của cô, Đường Tâm nói quá tầm thường, để người khác nhìn thấy sẽ bị chê cười, nên anh đ/ốt hết rồi."
Đing đoong, màn hình máy tính của Chu Mục trong phòng ngủ sáng lên, đ/ập vào mắt tôi là ảnh giường chiếu của anh ta và Đường Tâm, bối cảnh chính là chiếc giường trong phòng tân hôn của chúng tôi.
Tôi cầm máy tính lên, đ/ập mạnh xuống ghế sofa phòng khách: "Vậy ảnh giường chiếu gh/ê t/ởm của hai người thì hay ho lắm sao?"
Chu Mục nhìn màn hình, im lặng vài giây rồi lên tiếng, giọng không chút cảm xúc: "Cô làm lo/ạn như vậy, cái đám cưới này cô còn muốn kết hôn nữa không?"
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt vô cảm của anh ta: "Không kết nữa."
Tôi cầm điện thoại lên định thông báo cho người thân bạn bè thì điện thoại reo, công nhân xưởng nhà tôi báo tin kho hàng bị ch/áy, thứ bị th/iêu rụi chính là lô hàng mà chúng tôi vừa vất vả làm xong.
Tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại, hỏi Chu Mục: "Xưởng của tôi bị ch/áy rồi, anh có thể đi cùng tôi đến đó xử lý không?"
"Chuyện xưởng của cô thì cô tự xử lý đi, tìm tôi làm gì? Đường Tâm nói đúng, cô phải đ/ộc lập tự chủ một chút, đừng quá dựa dẫm vào tôi. Hơn nữa tôi nói cho cô biết, dù cô có kết hôn với tôi rồi, tốt nhất cũng đừng trông mong tôi phải lo lắng cho bất cứ việc gì của cô, con người ai cũng đ/ộc lập với nhau cả."
Tôi chợt cảm thấy mình không còn nhận ra người đàn ông trước mặt nữa: "Chẳng lẽ hai chúng ta kết hôn rồi mà vẫn phải phân chia rạ/ch ròi như vậy sao?"
Chu Mục ánh mắt kiên định thốt ra hai chữ: "Đúng vậy."
Khi ngọn lửa được dập tắt hoàn toàn, trời đã sáng, tôi cứ thế để bộ dạng lấm lem bụi bặm đi thẳng đến lễ đường.
Hội trường đã được trang trí xong xuôi, tôi liếc nhìn ảnh đón khách, quả nhiên vẫn là khuôn mặt của Đường Tâm.
Bố mẹ thấy tôi người ngợm bẩn thỉu thì gi/ật mình, nhìn đến ảnh đón khách lại càng lộ vẻ nghi hoặc.
Tôi an ủi họ rằng mình không sao.
Mỗi vị khách đến nơi, nhìn thấy bức ảnh ngoài cửa đều xì xào bàn tán.
Khi tôi nhìn thấy Đường Tâm, cô ta đang mặc bộ váy cưới chính mà tôi đã cất công chọn lựa. Đối diện với ánh mắt của tôi, cô ta không hề né tránh mà tiến thẳng về phía tôi: "Chị Bùi Ninh, chị mau đi vào phòng trang điểm thay đồ đi."
Tôi nhìn cô ta mỉm cười: "Thay đồ gì? Chẳng phải váy cô dâu đang ở trên người cô rồi sao? Sao thế, giờ không chê quần áo tôi chọn là rẻ tiền, lẳng lơ nữa à?"
"Chị Bùi Ninh, chị đang nói gì vậy? Em không hiểu. Là chuyên viên trang điểm bắt em mặc bộ này đấy."
Giọng Đường Tâm rất lớn.
Chu Mục nghe thấy liền lập tức đứng sau lưng cô ta nói: "Đường Tâm vì đám cưới của chúng ta mà chạy đôn chạy đáo, vất vả bao nhiêu ngày nay, chẳng qua chỉ là một bộ váy thôi mà, em cứ càm ràm cái gì?"
Vì Chu Mục bảo tôi đừng so đo nữa, vì anh ta nói chúng tôi kết hôn rồi cũng phải đ/ộc lập, vậy thì việc bồi thường ba triệu cho khách hàng và tiền lương cho công nhân, cứ để tự anh ta đi mà lo liệu.
Ngày hôm nay, nơi công cộng này không phải là đám cưới của tôi, mà là sân khấu để tôi và Chu Mục c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ.
Tôi bước vào phòng trang điểm, cho đến khi người dẫn chương trình bên ngoài nói "Xin mời cô dâu", tôi mới mặc bộ quần áo thường ngày lấm lem bụi đất bước lên sân khấu.
Bộ dạng lấm lem của tôi khiến Chu Mục và bố mẹ anh ta rất khó chịu. Chu Mục bước lên túm lấy tôi, gầm gừ bên tai: "Sao cô lại ra ngoài với bộ dạng m/a q/uỷ này? Hôm nay là đám cưới của chúng ta đấy."
Tôi mỉm cười với anh ta, cầm lấy micro từ tay người dẫn chương trình, hắng giọng rồi dõng dạc nói: "Cảm ơn sự có mặt của tất cả quý vị khách quý, nhưng người mà Chu Mục muốn cưới ngày hôm nay không phải là tôi."
Nghe tôi nói vậy, mặt bố mẹ Chu Mục càng thêm khó coi. Họ bước lên sân khấu, sa sầm mặt mày quở trách tôi: "Trước mặt bao nhiêu quan khách, sao con có thể đùa cợt như vậy? Thật không ra thể thống gì cả."
Tôi dùng khuỷu tay gạt họ ra, nhìn về phía Đường Tâm đang tỏ vẻ bất bình dưới hàng ghế khán giả: "Xin mời cô dâu thực sự của ngày hôm nay, Đường Tâm."
Ánh đèn chiếu vào Đường Tâm, cô ta lập tức thay đổi biểu cảm.
Cô ta mặc váy cưới, gương mặt hạnh phúc, ai mà nhìn ra được vốn dĩ cô ta không phải là cô dâu chứ?
Tôi vặn âm lượng micro lên mức lớn nhất, hỏi: "Xin hỏi chú rể, anh có nguyện ý cưới Đường Tâm làm vợ mình không?"
Tất cả mọi người đều bàn tán, chỉ có tôi và Đường Tâm là không đổi sắc mặt, diễn tròn vai của mình.
Cô ta đầy vẻ mong chờ, còn tôi thì giống như một người dẫn chương trình chuyên nghiệp.
Chúng tôi lặng lẽ chờ đợi phản ứng của Chu Mục.