“Khoảng thời gian đó… khoảng thời gian đó tôi thực sự sắp không gồng nổi nữa rồi.”
“Ban ngày phải chạy đôn chạy đáo lấy tin, ban đêm khắp nơi thăm hỏi tung tích của cô.”
“Tiêu Vũ ngày nào tan làm cũng tìm đến, mang đồ ăn cho tôi, cùng tôi sắp xếp những manh mối lộn xộn kia.”
“Cô ấy nói rằng cô ấy là bạn thân nhất của cô, nếu cô ấy không giúp cô chăm sóc tôi, cô mà biết được sẽ h/ận cô ấy cả đời.”
Tôi lắng nghe lời kể của Lục Thời, lồng ngựk như bị thứ gì đó chặn nghẹn lại.
Không thể thởt ra, cũng chẳng thể nuốt trôi.
Tiêu Vũ.
Cô thật là có th/ủ đo/ạn thật.
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, cổ họng nghẹn đẳng:
“Vậy nên anh liền cưới cô ta?”
Lục Thời chậm rãi lắc đầu.
“Không phải như cô nghĩ đâu.”
“Cô ấy chưa từng yêu cầu bất cứ điều gì, cưới cô ấy là do tôi đề nghị.”
“Năm đó cha cô ấy phát hiện bị u/ng t/hư, luôn giục cô ấy kết hôn. Cô ấy đã suy sụp rất nhiều lần, tôi đều nhìn thấy cả.”
“Tôi nói với cô ấy, tôi sẵn lòng cưới cô ấy, nhưng không phải vì yêu.”
Nỗi muộn phiền đậm đặc đọng lại trong ánh mắt anh ta, như mực không thể tan ra.
Anh ta chằm chằm nhìn vào mắt tôi, từng chữ một:
“Là vì cô.”
“Cô ấy từ đầu đến cuối đều biết tôi không yêu cô ấy.”
Tôi nhìn gương mặt trước mắt.
Nhớ lại thuở mới quen biết.
Khi đấy, Lục Thời chỉ mới hơn hai mươi tuổi, đang là lúc trẻ trung nhiệt huyết nhất.
Giờ đây, chút thiếu niên trên gương mặt anh đã phai nhạt hết.
Thứ còn lại, chỉ có sự mệt mỏi và những góc cạnh đã bị thời gian mài dũa.
Ký ức của tôi, bị những lời này của anh đẩy về ba năm trước.
Đó là năm hạnh phúc nhất của tôi.
Cũng là năm đ/au khổ nhất.
Em gái ốm yếu lâu ngày cuối cùng cũng đã có được th/uốc đặc trị.
Sau liệu trình đầu tiên, sắc mặt nó đã hồng hào lên một cách rõ rệt.
Là Tiêu Vũ, đã tranh giành cho em gái tôi suất dùng th/uốc miễn phí.
Lúc đó cô ấy ôm vai tôi nói, sau này chuyện này cứ giao cho cô ấy.
Cô ấy là bạn thân nhất của tôi.
Ân nhân c/ứu mạng của em gái tôi.
Phù dâu tương lai của tôi.
Nếu chuyện đó không xảy ra.
Tôi không dám nghĩ cuộc sống của mình sẽ hạnh phúc đến như thế nào.
Nhưng chỉ sau một đêm, tất cả đều thay đổi.
Giờ đã ba năm trôi qua.
Tôi đã mất hết mọi thứ.
Em gái ch*t rồi, Tiêu Vũ cũng ch*t rồi.
Người yêu từng một đang ngồi đối diện với tôi.
Đã xa lạ đến mức không còn nhận ra nữa.
Tôi bỗng cảm thấy rất sợ hãi.
Vận mệnh thật biết cách trêu ngươi.
Luôn sẽ vào lúc bạn hạnh phúc nhất, giáng cho bạn một cú đ/ấm trực diện.
Đôi mắt không kiểm soát được mà cay xòe.
Tôi nghiến răng nuốt nước mắt vào trong.
Sau đó đứng dậy, c/òng tay va vào thanh chắn tạo ra một tiếng kêu giòn tan.
“Lục Thời, nếu anh thực sự vì tốt cho tôi.”
“Thì hãy đi điều tra những thứ Tiêu Vũ để lại.”
“Sau khi tra xong, hãy đến hỏi tôi tại sao.”
Nói xong, tôi quay người rời đi.
Không nhìn lại vẻ mặt của Lục Thời ở phía sau nữa.
Lục Thời lại đến, trực tiếp đẩy văng cửa.
Cánh cửa sắt đ/ập vào tường tạo ra tiếng động ầm ục.
Tiếng động chưa dứt, anh ta đã ném một xấp tài liệu trước mặt tôi.
“Kỷ Trừng, cô còn muốn giở trò gì nữa?”
Lồng ngựk anh ta phập phồng dữ dội.
“Máy tính, hộp thư của Tiêu Vũ, tôi đều tra hết rồi.”
“Ngoại trừ những bản ghi chép dùng th/uốc này cho em gái cô, chẳng tra ra được gì cả.”
Anh ta đ/ập từng tờ giấy lên chiếc bàn trước mặt tôi.
“Ba năm, mỗi tháng mấy lần, loại th/uốc nào, liều lượng bao nhiêu, đều là Tiêu Vũ từng nét chữ ký vào!”
Tờ giấy cuối cùng, anh ta gần như hất về phía tôi.
“Thậm chí ghi chú trong điện thoại của cô ấy, đều ghi lại lúc nào th/uốc của em gái cô hết hạn!”
Anh ta ngẩng đầu, trong ánh mắt nhìn tôi chứa đựng sự thất vọng rõ rệt.
“Tôi thậm chí đang kỳ vọng…”
Anh ta nghẹn lại.
“Kỳ vọng cô thực sự có thể cho tôi một lý do.”
Tôi cúi đầu nhìn mấy tờ giấy đó.
Chữ của Tiêu Vũ rất đẹp.
Những con số đó, từng nét được ghi chép rất rõ ràng.
Cô ấy quả thật đã chăm sóc em gái tôi rất tốt.
Bất cứ ai nhìn vào, cũng sẽ cảm thấy tôi lấy oán báo ân.
Tôi tự giễu nhếch môi, nhìn Lục Thời.
“Lục Thời, anh làm phóng viên điều tra sáu năm rồi nhỉ?”
Anh ta nhón mày.
Tôi giọng điệu lả lướt, mang theo sự châm biếm:
“Chỉ tra ra được bấy nhiêu thứ đó thôi sao.”
“Thật khiến tôi thất vọng.”
Anh ta như bị chọc gi/ận ngay lập tức.
“Chát” một tiếng đ/ập mạnh xuống mặt bàn, gầm gừ:
“Kỷ Trừng! Rốt cuộc cô muốn gì?”
“Cho cô cơ hội khoan hồng, cô không phối hợp! Bắt cô giải thích, cô không giải thích!”
Anh ta dừng lại, giọng bỗng trầm xuống.
“Cô có phải chỉ muốn ch*t ở đây không?”
Tôi chưa kịp trả lời.
Cánh cửa bỗng bị đẩy ra.
Một cảnh sát bước vào, gật đầu với Lục Thời.
“Lục ca, thời gian thăm gặp phải kết thúc sớm rồi.”
“Bên hình sự đang đến để dẫn người đi.”