Mặc dù là nhận tiền làm việc, nhưng luật sư vẫn lộ vẻ không đành lòng.
Còn phía tôi, để không bị người ta đàm tiếu, tôi đã thuê một thực tập sinh để làm màu cho có lệ.
“Bị cáo Chu Tư Mẫn, năm nay 37 tuổi, quê quán Xuân Thành, tỉnh Vân.”
“Tên cũ là Ngô Gia.”
Ngô Hoằng và Sở Lam ở dưới khán đài trợn trừng mắt, gương mặt trong chớp mắt mất sạch huyết sắc.
“Ngô Gia?! Sao mày lại gọi cái tên đó!”
Cổ họng Sở Lam phát ra tiếng kêu chói tai, bà ta bật dậy khỏi ghế.
Sắc mặt Ngô Hoằng tái mét, nhìn chằm chằm vào mặt tôi, miệng lẩm bẩm không ngừng.
“Không, không thể nào, sao mày lại là...”
Thẩm phán cũng không hiểu sao hai người này đột nhiên lại có phản ứng dữ dội như vậy.
Ông gõ búa mạnh xuống bàn.
“Trật tự!”
Nguyên đơn bắt đầu trình bày.
“Lúc đó sau khi nhận được thư tống tiền của bọn b/ắt c/óc, tôi lập tức ra ngân hàng rút 500.000 tệ tiền mặt, nhưng Chu Tư Mẫn lại ngăn cản, không cho tôi đi đưa tiền.”
Cô ta đưa ra chứng từ rút tiền tại ngân hàng lúc đó.
Cùng lúc đó, trên màn hình phát một đoạn video giám sát ở hành lang.
“Thầy Chu, dù có phải b/án m/áu, tôi cũng phải c/ứu chồng tôi!”
“Cô đừng hoảng, bây giờ chưa phải lúc giao tiền chuộc, đợi thêm chút nữa, bọn b/ắt c/óc chưa lộ diện, cô có đưa tiền thì chúng cũng chưa chắc đã thả người.”
“Nhưng giờ không đưa tiền, chúng làm hại chồng tôi thì sao!”
“Cô cũng nói là chỉ làm hại thôi, g/ãy tay g/ãy chân đều là chuyện nhỏ, chỉ cần giữ được mạng sống đã là may mắn lắm rồi.”
Khi nói câu này, khóe miệng tôi thậm chí còn nhếch lên một nụ cười.
Chính nụ cười này đã bị đối phương nắm thóp.
“Mọi người nhìn cô ta xem! Chồng tôi đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc mà cô ta còn cười được, kẻ m/áu lạnh này, cô ta đúng là một con quái vật!”
Giọng nói thê lương của người đàn bà vang lên.
Những người ở hàng ghế khán giả bắt đầu xì xào bàn tán.
“Người phụ nữ này lòng dạ đ/ộc á/c thật, g/ãy tay g/ãy chân mà vẫn là chuyện nhỏ, thử để cô ta g/ãy một cái xem nào.”
“Nghe nói cô ta thích nhất là phá các vụ án gi*t người phân x/ác, chắc tâm lý bi/ến th/ái từ lâu rồi.”
“Thiên tài và kẻ đi/ên chỉ cách nhau một ý nghĩ, loại người này quá nguy hiểm, vào tù là đúng rồi.”
Nghe những lời đó, tôi nhìn về phía “luật sư” của mình ở ghế bị cáo.
Để chặn đứng đường sống cuối cùng của tôi, Ngô Hoằng thậm chí không thèm tìm cho tôi một luật sư có bằng cấp hành nghề.
Ông ta tùy tiện kéo một sinh viên luật đến.
Người này lại tình cờ là fan của tôi.
“Thưa thẩm phán, chỉ dựa vào một đoạn video như vậy mà khẳng định thân chủ của tôi có tội thì quá mức vội vàng.”
“Quan trọng nhất là, nguyên nhân trực tiếp gây ra cái ch*t của nạn nhân không phải là thân chủ của tôi, mà chính là nguyên đơn!”
Luật sư cũng đưa ra một đoạn video khác.
Trong văn phòng của tôi, tôi hỏi nguyên đơn: “Tiền chuộc chuẩn bị xong cứ đưa cho tôi, tôi sẽ lắp thiết bị theo dõi vào trong đó.”
Nguyên đơn lộ vẻ khó xử: “Hắn đòi nhiều quá, tôi mới gom được 300.000 tệ, có thể đợi thêm vài ngày nữa không?”
Tôi đứng tại chỗ, không nói gì, chỉ nhìn cô ta.
Ánh mắt người đàn bà d/ao động, rõ ràng là chột dạ.
Tôi đóng cửa sổ, dùng điện thoại bật đại một bài hát rồi mới lên tiếng.
“Cô nói thật với tôi đi, có phải cô không muốn đưa tiền chuộc để c/ứu chồng cô ra không?”
Vi biểu cảm và hành động vô thức của con người không bao giờ biết nói dối.
Người đàn bà nhìn quanh bốn phía rồi gật đầu.
“Thứ khốn nạn đó có con riêng học tiểu học rồi, còn m/ua nhà m/ua xe cho con đàn bà kia, tôi chỉ mong nó ch*t đi cho rảnh n/ợ.”
Cô ta nắm lấy tay tôi, giọng r/un r/ẩy: “Thầy Chu, thầy giúp tôi, giúp tôi trì hoãn thêm vài ngày nữa, đợi nó ch*t rồi, tôi sẵn sàng đưa hết 500.000 tệ đó cho thầy.”
Kết quả này tôi đã đoán trước, nhưng tôi không thể làm thế.
“Tuyệt đối không được, đó là một mạng người, cô không sống nổi với chồng thì có thể ly hôn, nhưng không được dùng cách này để giải quyết vấn đề.”
“500.000 tệ tôi có thể giúp cô bù vào, dù sao thì đợi bắt được người, tiền chuộc cũng có thể truy thu lại.”
Video đột ngột dừng lại, ngay sau đó màn hình chuyển cảnh đến nhà x/ác.
Người đàn bà ở một mình với cái x/ác đã bị x/é vé của chồng mình.
Cô ta nhổ nước bọt vào mặt t/.ử th/i, rồi đ/ấm đ/á túi bụi.
“Những bằng chứng này đủ để chứng minh nguyên đơn và chồng cô ta như nước với lửa, trái lại thân chủ của tôi mới là người kiên trì chính nghĩa, muốn c/ứu người ch*t.”
Người đàn bà không khóc nổi nữa.
Cô ta không ngờ trong văn phòng của tôi lại có camera giấu kín.
“Giả, đây là giả, video này là c/ắt ghép!”
Cổ họng cô ta như bị nhét một nắm bông, khô khốc, giọng khản đặc.
“Video có thể c/ắt ghép, nhưng lịch sử chuyển khoản ngân hàng thì không đâu nhỉ?”
“Ngay hai ngày trước khi cô báo án, con trai cô được một trường đại học nước ngoài nhận vào học, tài khoản ở nước ngoài của nó đột nhiên có thêm 3 triệu đô la Mỹ.”
“Cô đừng nói với tôi là 3 triệu đô này do một bà nội trợ như cô tự ki/ếm được đấy nhé.”