Điện thoại của Khương Nhu Nhu gọi tới.
“Chị Cẩn Nhiên, anh Phù Nghị đi xã giao uống nhiều quá, giờ bị xuất huyết dạ dày đang ở b/ệnh viện, chị có thể đến một chút không?”
Khương Nhu Nhu trong điện thoại giọng đầy nghẹn ngào, toàn là lời c/ầu x/in.
Tôi khó chịu day day thái dương:
“Uống nhiều thì tìm bác sĩ! Tôi đến thì anh ta khỏi chắc?”
“Anh Phù Nghị đang rất muốn gặp chị, chị có thể đến một chút không, em c/ầu x/in chị đấy.”
“Tôi c/ầu x/in cô bảo anh ta rằng chúng tôi đã chia tay rồi!”
“Tôi làm phiền cô bảo anh ta đừng có bám lấy tôi nữa!”
“Thật buồn nôn!”
Tôi cúp máy.
Khương Nhu Nhu hết cuộc này đến cuộc khác gọi tới, nhưng đều bị tôi tắt máy.
Không lâu sau, cả tôi và Thẩm Niệm Tịch đều nộp đơn từ chức. Chúng tôi chọn một thị trấn nhỏ ven biển, dự định sẽ mở một cửa tiệm nhỏ ở đó.
Phù Nghị sau khi biết tin tôi nghỉ việc đã tìm đến.
Anh ta chọn đúng quán cà phê nơi chúng tôi hẹn hò lần đầu, và lần này anh ta gọi món Matcha Latte mà tôi từng thích nhất.
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ vui sướng trong lòng rất lâu vì ly cà phê này, nhưng giờ nhìn nó, lòng tôi không còn chút gợn sóng nào.
“Sao không uống?”
“Không thích nữa.”
“Em đang nói đến cà phê hay là người?”
“Cả hai.”
Anh ta im lặng hồi lâu rồi lên tiếng:
“Có thể bắt đầu lại từ đầu không?”
Tôi không trả lời, gọi nhân viên phục vụ mang cho một ly nước lọc.
“Thứ tôi không thích không phải là Matcha Latte, cái tôi không thích là Latte.”
“Nó có thể biến thành Vanilla Latte, hay Hazelnut Latte, nhưng tôi đều không thích uống nữa.”
“Anh thấy đấy, anh không phải là không nhớ sở thích của tôi, anh chỉ là đang trốn tránh trách nhiệm mà mình phải gánh vác thôi.”
“Trước khi Khương Nhu Nhu xuất hiện, tôi có thể tự lừa mình dối người rằng anh chỉ là người bất cẩn.”
“Sau khi cô ta xuất hiện, những việc anh làm khiến tôi không thể lừa dối bản thân được nữa.”
Phù Nghị ngẩng đầu, cố nhịn nước mắt:
“Nhưng mà, chúng ta rõ ràng là sắp kết hôn rồi mà.”
“Nhưng anh cũng đâu có coi trọng cuộc hôn nhân của chúng ta, đúng không?”
“Anh không có, anh...”
Tôi ngắt lời anh ta:
“Nếu thật sự quan trọng, sao anh có thể để tôi đứng chờ một mình ở cửa cơ quan đăng ký kết hôn suốt bốn năm tiếng đồng hồ mà không một cuộc gọi hay tin nhắn nào?”
Tôi thanh toán tiền rồi quay người rời khỏi quán.
Ngồi trong xe, nhìn qua lớp kính, tôi thấy Phù Nghị từ xa đang che mặt khóc.
Phù Nghị à, khi ở bên anh, tôi đã yêu anh không chút giữ lại, vậy thì khi rời xa anh, tôi cũng sẽ ra đi một cách đường hoàng.
Phù Nghị ngồi trong quán cà phê rất lâu. Anh ta hồi tưởng lại lần đầu gặp mặt, lần đầu nắm tay, lần đầu cùng nhau nấu ăn. Nhưng suy cho cùng, đó cũng chỉ là hồi tưởng. Thời gian không bao giờ quay lại lúc đó nữa, và cuối cùng, vẫn là anh ta đã không biết trân trọng tôi.
Tôi về nhà, thu dọn hành lý. Tám năm, đồ đạc của tôi lại không nhiều lắm. Tám năm này, ngoài công việc, tôi luôn xoay quanh Phù Nghị. Đến lúc rời đi, tôi mới nhận ra mình đã đá/nh mất bản thân từ lâu rồi.
Tôi và Thẩm Niệm Tịch quyết định đi vào ngày mùng một tháng sau.
Đồ đạc của cô ấy khó thu dọn hơn tôi nhiều. Hành lý của chúng tôi, quá nửa là của cô ấy.
Nhìn đống hành lý đã soạn xong, lòng tôi lại có chút bất an.
Định luật ngày cuối cùng đi làm chắc chắn sẽ tăng ca lại xảy ra một lần nữa.
Tôi liếc nhìn đồng hồ, đã mười rưỡi đêm. Tôi dọn dẹp bàn làm việc, nói lời tạm biệt cuối cùng với công việc đã gắn bó suốt tám năm này.
“Alo, Tịch Tịch, chúng ta đi ăn đồ nướng ở quán phía tây thành phố đi.”
Thẩm Niệm Tịch vui vẻ trả lời:
“Được chứ, lâu rồi tớ cũng chưa ăn.”
“Vậy lát nữa gặp nhé!”
Tôi vừa cúp máy, đột nhiên mũi miệng bị bịt ch/ặt, trước mắt tối sầm lại.
Trong cơn hoảng lo/ạn, tôi gửi cho Thẩm Niệm Tịch một chuỗi ký tự hỗn lo/ạn.
Chiếc móc khóa đan len nhỏ bé mà cô ấy tặng tôi cũng rơi xuống đất trong lúc tôi giãy giụa.
...
Khi tỉnh lại, tay chân tôi đã bị trói ch/ặt, và tôi đang ở trong ngôi nhà mà tôi và Phù Nghị đã sống suốt tám năm qua.
“Phù Nghị!” Tôi c/ăm h/ận hét lên.
“Thả tôi ra!”
“Anh đang phạm pháp đấy!”
Phù Nghị nhìn tôi tỉnh lại, ôm lấy tôi khóc không ngừng:
“Anh c/ầu x/in em đừng rời bỏ anh có được không.”
“Đều là lỗi của anh, nhưng anh đã xin lỗi em rồi mà.”
“Nhưng tại sao lần này em nhất quyết không tha thứ cho anh!”
“Pʜổ!” Tôi tức đến mức hốc mắt đỏ hoe.
Người đàn ông trước mắt này, giờ đây khiến tôi vừa sợ hãi vừa buồn nôn. Tám năm!