Thấy tôi chống nạng, dáng vẻ có phần chật vật, anh nhanh chóng bước tới, không hỏi han thừa thãi, chỉ tự nhiên cầm lấy chiếc hộp dụng cụ nặng nề trong tay tôi, rồi từ cốp xe lấy ra một chiếc xe lăn đã chuẩn bị sẵn.
"Chân em có vết thương, đừng cố quá sức."
Giọng anh dịu dàng như ngọc, mang theo âm điệu ngọt ngào đặc trưng của Tô Châu.
Tôi không từ chối, ngồi lên xe lăn.
Đến ký túc xá mà viện nghiên c/ứu sắp xếp cho tôi, Hoắc Đình không chỉ giúp tôi sắp xếp đồ đạc đâu vào đấy, mà còn múc từ bình giữ nhiệt ra một bát canh xươ/ng hầm trắng đục.
"Uống chút canh cho ấm bụng trước đã. Tô Châu ẩm thấp, xươ/ng em mới bị thương, không chú ý sau này sẽ để lại di chứng đấy."
Anh đưa bát canh cho tôi.
Nâng bát sứ ấm áp, hơi nóng làm nhòe đi hốc mắt tôi.
Hóa ra, được người khác quan tâm, được chăm sóc chu đáo lại là cảm giác này.
Không cần phải nhìn sắc mặt người khác, không cần phải hèn mọn lấy lòng, chỉ đơn giản vì tôi là Lâm Vãn.
Thay thẻ SIM mới, cuộc sống ở thị trấn vùng sông nước này dần đi vào quỹ đạo.
Ban ngày, tôi ngồi trong phòng phục chế tĩnh mịch, dùng bút lông chấm hồ, từng chút một ghép nối và bồi những trang cổ thư bị mối mọt, giòn g/ãy.
Quá trình phục chế cổ thư, giống như đang phục chế trái tim đầy vết s/ẹo của chính mình.
Nhìn những tờ giấy vụn nát hồi sinh trong tay, tôi tìm thấy sự bình yên đã lâu không thấy.
Cho đến tuần thứ ba sau khi nhận việc, một tin nhắn từ số lạ đã phá vỡ sự yên bình này.
"Lâm Vãn, trong vòng ba ngày cút về đây. Nhà họ Bùi không mất mặt nổi như thế đâu. Chuyện ly hôn, cô đừng hòng nghĩ tới."
Qua màn hình, tôi có thể tưởng tượng ra vẻ nghiến răng nghiến lợi, cao cao tại thượng của Bùi Yến Thần.
Chắc hẳn anh đã dùng mối qu/an h/ệ nào đó để tra ra thông tin m/ua vé tàu cao tốc và hồ sơ nhận việc của tôi.
Tôi vô cảm thêm số này vào danh sách chặn.
Tôi cứ ngỡ nếu anh không nhận được phản hồi, vài ngày sau sẽ mất kiên nhẫn như mọi khi mà không quản tôi nữa.
Nhưng tôi đã đá/nh giá thấp sự chiếm hữu và kiểm soát của người đàn ông này.
Chiều cuối tuần, tôi đang xử lý một cuộn kinh Phật thời Minh trong phòng phục chế. Bên ngoài mưa bụi lất phất, không khí hơi se lạnh.
Cửa phòng phục chế bị người ta đẩy mạnh từ bên ngoài.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bùi Yến Thần đang đứng ở cửa với sát khí đầy mình.
Anh mặc chiếc áo khoác gió màu đen, trên vai vương đầy nước mưa, đáy mắt lộ rõ những tia m/áu đỏ, lồng ngựk phập phồng dữ dội.
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, nhìn bộ đồng phục vải lanh giản dị trên người tôi, nhìn đôi bàn tay không đeo bất kỳ trang sức nào của tôi, như muốn th/iêu đ/ốt một cái lỗ trên người tôi vậy.
Anh sải bước đến trước mặt tôi, cư/ớp lấy chiếc nhíp trong tay tôi rồi đ/ập mạnh xuống bàn.
"Lâm Vãn, cô được lắm."
Anh nghiến răng, giọng nói đ/è nén sự gi/ận dữ tột độ,
"Vì ép tôi đuổi Lâm Nguyệt mà cô đến cả mạng cũng không cần, chạy đến cái nơi ẩm thấp rá/ch nát này sao? Cô thích lấy cơ thể mình ra làm trò đùa đến thế à?!!"
Đến tận bây giờ anh vẫn cho rằng tôi chỉ đang dỗi, đang dùng cách tự h/ủy ho/ại bản thân để ép anh thỏa hiệp.
Tôi nhìn người đàn ông vừa quen vừa lạ trước mắt, trong lòng không một chút gợn sóng.
Tôi bình thản mở ngăn kéo, lấy ra bản thỏa thuận ly hôn đã in lại, cùng với bút ký đã chuẩn bị sẵn, đẩy về phía anh.
"Bùi tiên sinh, vì anh đã bay tới tận đây rồi, phiền anh đặt bút ký vào đi. Mọi người đều là người trưởng thành cả, chia tay trong êm đẹp đi, đừng làm lãng phí thời gian của nhau."
Ánh mắt Bùi Yến Thần rơi vào bản thỏa thuận đó, cơ bắp nơi khóe mắt gi/ật mạnh.
"Chia tay trong êm đẹp?"
Anh tức quá hóa cười, đột ngột chộp lấy bản thỏa thuận, x/é làm đôi ngay trước mặt tôi, rồi thành bốn mảnh, cuối cùng vò nát thành một cục, ném mạnh vào thùng rác.
"Lâm Vãn, tôi nói cho cô biết, chừng nào tôi chưa gật đầu, cả đời này cô chỉ có thể là góa phụ, đừng hòng ly hôn!"
Anh chống hai tay lên mặt bàn, áp sát vào tôi đầy uy lực,
"Cô sống là người nhà họ Bùi, ch*t là m/a nhà họ Bùi. Đừng tưởng trốn đến nơi này là tôi không tìm thấy cô. Tôi cho cô cơ hội cuối cùng, bây giờ, theo tôi về."
Tôi nhìn dáng vẻ gi/ận dữ của anh, chỉ thấy nực cười.
"Bùi Yến Thần,"
Tôi tựa vào lưng ghế, nhìn thẳng vào mắt anh,
"Về để làm gì? Về để tiếp tục xem vở kịch cảm động giữa anh và 'ân nhân c/ứu mạng' của anh sao? Về để tiếp tục làm hòn đ/á ngáng chân trong tình cảm của hai người? Hay là về, để tiếp tục bị anh ném trong bùn lầy chờ ch*t vào một ngày mưa?"
Bùi Yến Thần sững sờ, hơi thở anh khựng lại, đáy mắt thoáng qua một tia bối rối không dễ nhận ra:
"Hôm rằm tháng Bảy đó... tôi không biết cô thực sự bị đ/è dưới núi. Tôi tưởng cô đang lừa tôi."
"Phải rồi, anh lúc nào cũng nghĩ em đang lừa anh."
Tôi khẽ cười, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt,
"Cho nên, buông tha cho em đi, Bùi Yến Thần."