Vì chuyện này, ông bà nội luôn m/ắng tôi là đồ lỗ vốn, kéo theo đó cũng chẳng ưa gì họ.
“Tôi luôn nghĩ rằng, chỉ cần mình ngoan một chút, nghe lời một chút, mỗi ngày bao thầu hết việc nhà, thi cử luôn đứng nhất, thì sẽ có ngày họ yêu thương tôi.”
“Sau đó, Lâm Giao Giao - con gái của chiến hữu Lâm Kiến Quốc - trở thành trẻ mồ côi, họ vì muốn lấy danh tiếng ‘người đại thiện’ nên đã đón nó về nhà. Kể từ đó, đồ ngon, đồ đẹp, mọi sự yêu thương đều dành cho Lâm Giao Giao.”
“Cho đến ngày bão lũ, họ không chút do dự nh/ốt tôi trong tầng hầm chờ ch*t... tôi mới hoàn toàn hiểu ra, họ không phải không biết yêu, mà chỉ là không yêu tôi mà thôi.”
Sau khi nói hết những lời trong lòng, tôi cảm thấy linh h/ồn mình trở nên nhẹ nhõm.
Lâm Kiến Quốc không chấp nhận được ánh mắt lạnh lùng của cha mẹ, Triệu Nhã không chịu nổi sự bạo hành lạnh lùng của chồng, thế là họ trút hết oán h/ận lên người tôi - đứa con vừa chào đời.
Còn việc nhận nuôi Lâm Giao Giao đã mang lại cho họ những lời tán dương đi/ên cuồ/ng từ bên ngoài. Lâu dần, họ dồn hết tài nguyên và tình yêu cho Lâm Giao Giao, như thể làm vậy có thể gột rửa sự ích kỷ và đ/ộc á/c trong lòng họ, chứng minh rằng họ là những bậc cha mẹ vĩ đại.
Nghe xong những lời của tôi, mặt Uyên Thần đen như đít nồi, ngọn lửa đen của vực thẳm nhảy múa đi/ên cuồ/ng quanh người ông. Nếu không vì kiêng dè tôi, giờ này ông đã x/é x/ác ba thứ rác rưởi này thành trăm mảnh rồi.
Lâm Kiến Quốc dựa vào ánh vàng hộ mệnh sót lại từ Đảo Cực Lạc, cố gắng thoi thóp giữ lấy một hơi tàn.
Triệu Nhã h/oảng s/ợ tột độ, mồ hôi lạnh vã ra không ngừng, hai tay bấu ch/ặt lấy vai Lâm Giao Giao, móng tay cắm sâu vào da th!t.
Chắc họ nằm mơ cũng không ngờ tới, những suy nghĩ bẩn thỉu đó của họ, tôi thực ra đều biết rõ mồn một.
Tôi nhìn họ, giọng điệu bình thản: “Vậy nên, chúng ta cứ thế không ai làm phiền ai, chẳng phải tốt sao?”
“Gia đình ba người các người ở Đảo Cực Lạc vui vẻ hưởng phúc, tôi ở lại vực thẳm sống cùng cha tôi.”
Triệu Nhã bò lồm cồm lao tới, nắm ch/ặt lấy vạt áo tôi, nói năng lộn xộn: “Hạ Hạ, không phải như vậy! Mẹ biết sai rồi, sau này mẹ nhất định sẽ sửa đổi, con cho mẹ một cơ hội nữa có được không?”
Uyên Thần không thể nhịn được nữa, đ/á văng bà ta ra, nắm lấy tay tôi rồi đi thẳng: “Tiểu công chúa, đừng để ý đến lũ rác rưởi này, cha đưa con về nhà.”
Nghe thấy lời Uyên Thần, Triệu Nhã như nắm được thóp, hét lên: “Hạ Hạ, con nghe thấy chưa! Hắn gọi con là tiểu công chúa, hắn căn bản không coi con là con gái ruột, hắn chỉ đang đùa giỡn con thôi!”
Tôi không nhịn được mà bật cười: “Con tình nguyện làm tiểu công chúa của ông ấy, mãi mãi tình nguyện.”
Lâm Kiến Quốc không biết lấy đâu ra sức lực, lao tới chặn đường Uyên Thần: “G/ãy xươ/ng còn dính liền gân! Nó mang dòng m/áu của tao, đời này chỉ có thể là con gái của Lâm Kiến Quốc tao!”
Uyên Thần nhướng mày, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh tà/n nh/ẫn: “Vậy sao?”
Ông tiện tay ném xuống một tờ khế ước lấp lánh ánh vàng.
Trên đó viết: Lâm Hạ chính thức đổi tên thành Uyên Hạ, sắc phong làm người thừa kế thứ nhất của rãnh sâu vực thẳm. Uyên Thần sắp bế quan, mọi việc lớn nhỏ trong vực thẳm đều do Uyên Hạ toàn quyền đại diện.
“Quên chưa nói với các người, ta chính là chủ nhân của vực thẳm này. Cái kẻ mà các người gọi là ‘con q/uỷ nhỏ vô danh không thấy được ánh sáng’ đó.”
Mắt tôi sáng lên, hóa ra mấy hôm nay cha không thấy bóng dáng đâu là vì chạy đi làm giấy tờ tùy thân hợp pháp cho tôi!
Lâm Kiến Quốc r/un r/ẩy không kiểm soát được, khó nhọc nuốt nước bọt: “Ông... ông dù là thần linh một phương cũng không được phép phạm pháp! Chúng tôi là cư dân hợp pháp của Đảo Cực Lạc, ông không có quyền xử lý chúng tôi!”
Uyên Thần nheo mắt, mang theo sát ý không chút che giấu.
Lâm Kiến Quốc lại tưởng ông kiêng dè thế lực của Đảo Cực Lạc, cố đứng thẳng người.
“Lời nhiều tôi cũng không nói nữa, dù sao chúng tôi cũng nuôi cô năm năm. Giờ cô đã bám được cành cao là chủ nhân vực thẳm, không muốn nhận chúng tôi, tôi cũng có thể hiểu.”
Lâm Kiến Quốc lẽ phải đầy mình chìa tay ra: “Nhưng cô phải viết một tờ giấy chứng nhận, tự nguyện từ bỏ thân phận con gái nhà họ Lâm, và chuyển toàn bộ công đức cùng linh lực cô tích lũy ở vực thẳm cho Giao Giao! Sau này Đảo Cực Lạc và vực thẳm nước sông không phạm nước giếng.”
“Chỉ cần cô ký vào khế ước, chúng tôi lập tức cút về Đảo Cực Lạc, tuyệt đối không làm phiền cô hưởng phúc ở đây!”
Bản chất lộ rõ, đây mới là mục đích thực sự khiến họ mạo hiểm xuống vực thẳm hôm nay.
Uyên Thần gi/ận quá hóa cười, vung vạt áo đen, chúng tôi lập tức dịch chuyển tức thời trở về điện thờ vực thẳm.
“Mẹ kiếp! Tao cho mặt mũi rồi mà còn làm tới à? Nếu không phải tao khắc bùa hộ mệnh trên linh h/ồn nó từ trước, con gái tao hôm nay đã bị chúng mày nướng chín rồi! Giờ còn dám leo lên đầu lên cổ tao à?!”
“Ngưu Đầu Mã Diện! Đi mở cho tao trận Vạn Q/uỷ Phệ H/ồn ở tầng mười tám địa ngục!”
“Phán Quan! Đi thông báo cho tòa án phán xét của Đảo Cực Lạc, hôm nay tao sẽ ch/ặt x/ác mấy con rác rưởi này ở vực thẳm đem cho chó ăn!”
Mạnh Bà vội vàng tiến lên can ngăn: “Đại nhân bớt gi/ận ạ!”