“Đợi các người dọn vào, con nhà các người chính là thủ khoa toàn tỉnh tiếp theo!”
“Thủ khoa toàn tỉnh?” Thái dương tôi gi/ật gi/ật từng hồi đ/au nhức.
Nhịn một hồi lâu, cuối cùng tôi cũng lên tiếng: “Dì Triệu, dì chắc chắn chứ, thật sự muốn đuổi vị thủ khoa toàn tỉnh là tôi đây ra ngoài sao?”
Khoảnh khắc lời vừa dứt, hành lang im phăng phắc trong một giây.
Bố mẹ là những người phản ứng đầu tiên, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng: “Con trai! Những gì con nói là thật sao!”
“Thảo nào lúc chiều nay tra điểm, con...”
Lời họ chưa nói hết, Triệu Tiểu Lan đã đột nhiên vỗ đùi cười ngặt nghẽo: “Ôi chao ôi, mọi người nghe xem! Cả nhà này sợ là bị tăng tiền thuê nhà nên dọa đến ngớ ngẩn rồi phải không?”
“Vì muốn lì lợm không chịu đi mà đến cả lời nói dối động trời như thế cũng dám bịa ra?”
“Nếu con nhà cô chú là thủ khoa toàn tỉnh, thì tôi đã được Thanh Hoa, Bắc Đại thay phiên nhau mời làm hiệu trưởng rồi!”
Những chủ nhà và hàng xóm ngoài cửa cũng cười theo.
“Đứa nhỏ này hôm nay thật sự dám nói quá! Bình thường vốn trầm tính, ai ngờ lại dám ch/ém gió kinh thế?”
“Tôi hiểu rồi, họ mạo danh thủ khoa toàn tỉnh chỉ là không muốn tăng tiền thuê nhà! Vì tiết kiệm vài ngàn đồng mà đến mặt mũi cũng không cần nữa.”
“Tiếc cho phong thủy tốt của căn nhà này lại bị một kẻ thích ch/ém gió chiếm giữ, đúng là lãng phí đất lành!”
Mẹ tôi nghe xong, tức gi/ận đến mức giọng nói cũng run lên: “Các người...!”
“Tôi tin con trai tôi, nó không bao giờ nói dối kiểu này!”
“Ngược lại là các người, có thủ khoa xuất thân từ đây thì nên tự hào, sao vừa mở miệng ra đã là đòi tăng tiền thuê nhà!”
“Tăng tiền thuê thì sao nào?” Triệu Tiểu Lan chống nạnh, chỉ tay vào mặt mẹ tôi: “Khu chung cư chúng ta có thủ khoa, ngay cả tiệm bánh bao dưới lầu cũng tăng giá rồi!”
“Xung quanh đây cái gì cũng tăng, tiền thuê nhà của tôi không được tăng chắc!”
“Không muốn tốn tiền thuê thì có bản lĩnh tự đi mà m/ua!”
“Không m/ua nổi còn ở đây ki bo kẹt xỉ, đáng đời con cái nhà cô sau này cũng giống cô, cả đời chẳng làm nên trò trống gì!”
Nói đoạn, bà ta chỉ vào những người hàng xóm đang đứng ngoài cửa: “Các người nhìn họ xem, nói tăng tiền thuê là họ đồng ý ngay, làm gì có kiểu lề mề như các người!”
Một chủ nhà ở cửa lập tức tiếp lời, cười đầy đắc ý: “Bên tôi là thật đấy, vừa nói thủ khoa toàn tỉnh ở khu mình, khách thuê nhà của tôi không nói hai lời liền đồng ý tăng giá, còn ký tiếp hợp đồng ba năm nữa!”
“Bên ngoài bao nhiêu phụ huynh có tiền thức đêm tìm nhà, chỉ để lấy vía thủ khoa!”
Một người khác bồi thêm: “Tuy khách thuê cũ của tôi cũng không vui, nhưng người ta có tầm nhìn, cũng không hề lì lợm không chịu đi!”
“Nhà tôi vừa đăng lên nền tảng vài phút, lập tức có khách mới muốn ký, chốt giá 6 ngàn một tháng đấy!”
Nghe xong hai câu này, Triệu Tiểu Lan càng tức gi/ận hơn.
Bà ta đ/ập mạnh xuống bàn: “Gặp phải loại khách thuê như các người, đúng là tôi đen đủi hết chỗ nói! Để các người tiếp tục ở đây chỉ làm giảm đẳng cấp của khu chung cư thủ khoa chúng ta thôi!”
“Bớt nói nhảm! Ngày mai cô Trần sẽ dẫn con trai đến xem nhà, các người bớt cái kiểu mặt dày mày dạn ở đây đi!”
Nói rồi, bà ta cầm điện thoại lên gọi: “Em trai! Nhà chị có khách thuê gây sự không chịu dọn đi! Em tìm vài người đến dọn dẹp hiện trường giúp chị!”
Em trai bà ta, Triệu Khải, chúng tôi cũng từng gặp một lần.
Trông rất hung hãn, nếu thực sự xảy ra xung đột, bố mẹ chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.
Tôi lập tức bảo vệ bố mẹ ra phía sau: “Dì vi phạm hợp đồng tăng tiền thuê đã là sai, còn gọi người đến dọn dẹp, tôi sẽ báo cảnh sát!”
“Báo cảnh sát?!” Bà ta tức gi/ận túm lấy tóc tôi: “Khu thủ khoa của chúng ta vừa mới nổi tiếng! Mày lại muốn báo cảnh sát! Có phải cố tình không muốn để chúng tao cho thuê giá cao đúng không?!”
Những chủ nhà khác nghe thấy vậy liền bao vây lấy.
Bố tôi hoảng hốt trong giây lát, muốn lao lên giúp tôi, kết quả bị một kẻ đ/á văng sang bên cạnh, mặt mũi trắng bệch.
Mẹ tôi thấy vậy, vội vàng hét lớn: “Con ơi! Bố con vừa mới phẫu thuật xong!”
Cái gì?
Tôi nhìn thấy mắt mẹ đỏ hoe: “Trước đó mẹ không dám nói với con, là sợ ảnh hưởng đến kỳ thi đại học của con!”
“Bố con mới vừa xuất viện! Trên người vẫn còn vết thương!”
Tôi sững người, muốn lao tới nhưng nhanh chóng lại bị người ta đẩy ngã xuống sàn.
“Phẫu thuật gì chứ! Nhìn là biết giả vờ! Chúng nó chỉ là giả đáng thương để không phải dọn đi thôi!”
“Đúng đấy! Tuyệt đối không được để chúng nó báo cảnh sát! Nếu báo cảnh sát thì ai còn muốn thuê nhà ở khu chúng ta nữa!”
“Hơn nữa đây là nơi đất lành của Văn Khúc Tinh! Báo cảnh sát nhỡ đâu đụng chạm gì, phá hỏng phong thủy thì sao!”
“Chúng nó chỉ là bản thân sống không như ý, nên cũng không muốn nhìn người khác tốt đẹp, đúng là một lũ x/ấu xa!”
Thấy bố tôi đ/au đớn, ngồi trên sàn thậm chí không đứng thẳng người lên được.
Lòng tôi chùng xuống, lấy điện thoại ra: “Tôi thực sự là thủ khoa toàn tỉnh, không tin các người có thể tra!”
Giây tiếp theo, cánh cửa chính vang lên một tiếng “bình”.
Một người phụ nữ rít lên chói tai: “Tôi đứng cách xa thế này mà đã nghe thấy có kẻ mạo danh con trai tôi là thủ khoa toàn tỉnh! Rốt cuộc là đứa nào không có mắt!”
Tôi đã nhận ra bà ta rồi.