Có người bảo rằng, nơi này đã mạo phạm đến thủ khoa toàn tỉnh, sau này e là vận học hành cũng chẳng còn, xui xẻo lắm.
Các chủ nhà hoảng lo/ạn, lần lượt gọi điện níu kéo.
Có người mở lời sẵn sàng giảm giá, có người nói có thể miễn một tháng tiền thuê, nhưng đa số mọi người đều không hồi đáp.
Căn nhà thô của Triệu Tiểu Lan, treo trên nền tảng hơn một tháng trời, không một ai đến xem.
Khi tôi đang dọn dẹp bàn học ở nhà mới, mẹ bước tới, nhẹ nhàng đặt giấy báo nhập học trước mặt tôi.
Phong bì là màu đỏ thẫm của Đại học Bắc Kinh, huy hiệu trường mạ vàng in nổi ở góc trên bên phải, phản chiếu ánh sáng dưới nắng.
Tôi cúi đầu, vươn tay cầm lấy nó.
Mẹ ngồi xuống bên cạnh, khẽ thở dài một tiếng, rồi bật cười, "Tân Phong à."
"Dạ?"
"Đáng giá rồi." Mẹ vỗ vai tôi, "Tất cả mọi chuyện, đều đáng giá rồi."
Bố từ ngoài cửa bước vào, tay xách một túi trái cây, sắc mặt đã khá hơn hôm đó rất nhiều, đi đứng cũng vững vàng, "Đang nói cái gì mà đáng giá?"
"Đang nói về Tân Phong."
"Vậy thì tất nhiên là đáng giá." Bố đặt túi trái cây xuống, không nói thêm gì nhiều, chỉ nheo mắt nhìn tôi một cái.
Tôi cúi đầu, đặt lá thư báo nhập học chậm rãi trở lại mặt bàn, vuốt cho thật phẳng phiu.
Đây là thứ tôi đã dùng sáu năm, giải từng bài toán, làm từng câu hỏi mới đổi lại được.
Thực sự, rất đáng giá.