Bối Bối bắt đầu đếm trên đầu ngón tay: “Thứ nhất, bảo bảo bị lạnh, điều hòa bắt buộc phải để 30 độ. Thứ hai, bảo bảo ban đêm sẽ đói, bất cứ lúc nào cũng có thể nấu ăn, không ai được phép nói bảo bảo. Thứ ba, đồ của bảo bảo là của bảo bảo, đồ của các cậu cũng là của bảo bảo, vì bảo bảo còn nhỏ, cần được chăm sóc. Thứ tư, khi bảo bảo không vui sẽ khóc, các cậu phải dỗ bảo bảo...”
Cô ta liệt kê một hơi hơn chục điều.
Sắc mặt Lâm Thi Âm từ trắng chuyển sang đỏ, từ đỏ chuyển sang tím.
“Cô là cái thá gì? Dám đặt quy tắc với công chúa đây!”
Viền mắt Bối Bối lập tức đỏ hoe: “Sao cậu lại quát bảo bảo... Bảo bảo chỉ nói rõ ràng mọi chuyện thôi mà... Cậu không muốn nghe thì thôi, sao phải m/ắng người...”
Bối Bối sụt sịt mũi, trong giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn, “Bảo bảo thấy tủi thân quá, chưa kịp ở đã bị b/ắt n/ạt rồi...”
Lâm Thi Âm hít sâu một hơi, ném cuốn sổ đó lên giường Bối Bối: “Mau học thuộc đi! Không thuộc hết thì đừng hòng đi ngủ!”
Bối Bối trực tiếp ném cuốn sổ sang một bên: “Dày quá, bảo bảo không muốn xem. Cậu đọc cho bảo bảo nghe đi.”
Lâm Thi Âm tức đến nghẹn lời.
Tôi lặng lẽ thu dọn đồ đạc, đeo cặp sách sang phòng bên cạnh.
Đêm nay ở ký túc xá, định sẵn sẽ chẳng thể bình yên.
Hôm sau quay lại phòng, trước cửa dán một tờ giấy.
Giấy A4, bút dạ đỏ, bên trên viết:
“Phòng của công chúa, người ngoài miễn vào. Hạng người thấp kém không được vào trong. -- Lâm Thi Âm”
Tôi sững người một lúc rồi đẩy cửa bước vào.
Bên trong vang lên những âm thanh hỗn lo/ạn -- tiếng khóc, tiếng hét, và tiếng đồ vật gì đó rơi xuống đất nghe cái bộp.
Cửa mở.
Lâm Thi Âm đứng ở cửa, tóc tai rối bời, miếng mặt nạ trên mặt không biết đã x/é đi từ lúc nào, để lại một vệt đỏ.
Dưới mắt cô ta có quầng thâm nhạt, rõ ràng là tối qua không ngủ ngon.
“Cô về đây làm gì?” Cô ta chắn ngang cửa.
“Đây là ký túc xá của tôi, tôi đã đóng tiền ở.” Tôi bình tĩnh nói.
Cô ta nghiến răng, nghiêng người tránh ra.
Tôi bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi suýt chút nữa không nhận ra.
Ký túc xá bị căng một sợi dây, giữa dây treo một tấm ga giường, chia căn phòng thành hai nửa.
Phía Lâm Thi Âm gọn gàng ngăn nắp, còn phía Bối Bối -- đầy rẫy túi bánh kẹo, giấy ăn vò nát, và cả một đôi tất không biết đã cởi ra từ lúc nào.
Bối Bối đang ngồi trên giường khóc.
Nước mũi nước mắt nhòe nhoẹt cả mặt, giọng khản đặc, trông như đã khóc rất lâu rồi.
“Bảo bảo... bảo bảo buồn quá...” Cô ta nấc nghẹn, “Thi Âm vứt cái nồi nhỏ của bảo bảo đi rồi... cái nồi bảo bảo thích nhất... sau này bảo bảo phải làm sao, bảo bảo đói thì ai nấu cho bảo bảo ăn...”
Lâm Thi Âm lạnh lùng nói:
“Ký túc xá không cho phép ăn đồ nặng mùi, sẽ làm ảnh hưởng đến hương thơm của công chúa đây.”
“Nhưng bảo bảo chỉ dùng nó nấu mì gói thôi mà, cậu không chịu giúp bảo bảo, bảo bảo tự tay làm rồi còn gì...” Bối Bối lau nước mắt, “Sao cậu lại tà/n nh/ẫn với bảo bảo như vậy...”
“Cô gọi đó là nấu mì gói à? Cô nấu bún ốc lúc hai giờ sáng, cả tòa nhà bị cô hun cho tỉnh giấc! Tối qua phòng bên cạnh đến gõ cửa bốn lần! Bốn lần đấy!”
“Bảo bảo đói mà... bảo bảo đang tuổi lớn...”
“Cô hai mươi tuổi rồi mà còn đang tuổi lớn cái gì?!”
Bối Bối khóc càng to hơn.
Khóc một hồi, cô ta đột nhiên dừng lại, sụt sịt mũi, mò điện thoại dưới gối ra, bắt đầu đăng bài lên vòng bạn bè.
Tôi liếc nhìn màn hình của cô ta:
“Bảo bảo buồn quá. Bạn cùng phòng mới vứt cái nồi nhỏ của bảo bảo rồi. Bảo bảo chỉ muốn nấu bát mì thôi mà, tại sao lại đối xử với bảo bảo như vậy. Thế giới này quá tà/n nh/ẫn với bảo bảo.”
Ảnh đính kèm là đôi mắt sưng đỏ của cô ta.
Chưa đầy năm phút, bên dưới đã có hơn chục bình luận.
Có người an ủi, có người hóng hớt, cũng có người mỉa mai: “Lại đổi phòng nữa à? Đây là đứa thứ mấy rồi?”
Bối Bối trả lời người đó: “Cậu không hiểu bảo bảo, cậu đi đi.”
Lâm Thi Âm cũng đang xem điện thoại, sắc mặt cô ta ngày càng khó coi.
“Cô đăng vòng bạn bè để b/án thảm đấy à?!”
“Bảo bảo không có b/án thảm... bảo bảo chỉ ghi lại cuộc sống thôi mà...” Bối Bối rụt cổ lại.
“Cô viết công chúa đây thành người x/ấu à?!”
“Bảo bảo đâu có viết tên cậu đâu...”
Lâm Thi Âm tức gi/ận ném điện thoại lên giường.
Tôi cầm cặp sách đi tới thư viện.
Cái ký túc xá này, tôi không thể ở lại thêm một giây nào nữa.
Nhưng tôi rất vui khi thấy nó biến thành bộ dạng như hiện tại.
Những ngày tiếp theo, cuộc chiến trong ký túc xá không ngừng leo thang.
Hôm sau, Bối Bối chỉnh điều hòa lên 30 độ.
“Bảo bảo bị lạnh.” Cô ta đắp chăn nói.
Lâm Thi Âm mặc chiếc váy ngủ hai dây, nóng đến mức mồ hôi nhễ nhại: