Nhìn bộ dạng khúm núm của ông ta, lòng tôi không một chút gợn sóng.

“Khôi phục giá cũ?”

Tôi dựa người vào lưng ghế, lạnh lùng nhìn ông ta.

“Vậy tôi hỏi ông, dây điện khu lán trại của tôi là ai rút?”

“Con đường đất ra khỏi thôn là ai đào?”

“Giá rau ở nhà ăn là ai dẫn đầu tăng giá?”

“Những nữ công nhân kia, là ai đã đe dọa công khai, đòi c/ắt đất ở của họ?”

Vương Phú Quý ấp úng, mồ hôi lạnh vã ra trên trán.

“Đều là chuyện quá khứ rồi mà.”

“Mọi người cũng chỉ là nhất thời hồ đồ, suy cho cùng chẳng phải cũng vì tốt cho thôn sao?”

Tôi lắc đầu.

“Vì tốt cho thôn?”

“Không.”

“Ông là vì thể diện và túi tiền của chính mình thôi. Đừng có ở đây mà mèo khóc chuột giả từ bi!”

“Đến tận bây giờ ông vẫn thấy mình không sai, chỉ là thấy mình đặt sai quân cờ mà thôi.”

“Nếu tôi tin lời q/uỷ của ông mà chuyển về, chẳng qua cũng chỉ là đợi các người vỗ b/éo tôi rồi lại x/ẻ th!t một lần nữa.”

Vương Phú Quý thẹn quá hóa gi/ận, mặt đỏ gay.

“Vương Quế Lan!”

“Cô đừng có được voi đòi tiên!”

“Cô không về thôn, chính là không nhận tổ tiên!”

“Sau này ch*t đi cũng đừng mong vào được mồ mả tổ tiên!”

Tôi đặt mạnh tách trà trong tay xuống bàn, phát ra một tiếng kêu giòn tan.

“Tổ tiên?”

“Tổ tiên dạy người ta cần cù làm giàu, không dạy người ta lừa lọc dối trá!”

“Tổ tiên dạy người ta biết ơn đền nghĩa, không dạy người ta ăn cháo đ/á bát!”

“Ông đến bát cơm của người sống còn muốn cư/ớp, mà còn xứng nhắc đến tổ tiên với tôi sao?”

Vương Phú Quý bị tôi m/ắng đến á khẩu, toàn thân r/un r/ẩy.

Ông ta lầm lũi xách hai con gà mái già, quay lưng đi ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi cổng nhà máy, ông ta đã thấy một nhóm cô gái trẻ trong thôn đang xếp hàng đăng ký tại cửa lớp đào tạo.

Khoảnh khắc đó, ánh sáng trong mắt ông ta tắt ngấm.

Không lâu sau, ông ta bị đồn công an bắt đi.

Một năm sau.

Khu phát triển huyện Thanh Hà.

May mặc Quế Lan đã mở rộng từ hai dây chuyền sản xuất ban đầu lên tám dây chuyền.

Đơn hàng xuất khẩu tăng gấp đôi.

Bên cạnh khu nhà máy không chỉ xây lên tòa ký túc xá mới, mà còn xây cả nhà ăn công nhân.

Điều làm tôi an ủi nhất là ở nơi không xa nhà máy, một trường tiểu học gạch đỏ đã được khánh thành.

Ngày c/ắt băng khánh thành, trước cổng trường treo một tấm biển đề: Trường tiểu học gạch đỏ Quế Lan.

Trong lứa học sinh nhập học đầu tiên, hơn một nửa là con em của những nữ công nhân theo tôi chuyển từ thôn Vương Gia tới.

Các em mặc đồng phục thống nhất, đeo cặp sách mới, trên mặt tràn ngập nụ cười.

Cha tôi cũng đến.

Ông đứng bên sân trường, nhìn những đứa trẻ đang chạy nhảy dưới ánh nắng, hốc mắt đỏ hoe.

“Quế Lan à.”

Ông nói nhỏ.

“Ngôi trường này xây ở đây, cũng coi như không lãng phí tiền của con.”

“Con làm đúng lắm.”

Thôn Vương Gia, quán Karaoke đó từ lâu đã đóng cửa dẹp tiệm.

Ông chủ Trần bỏ trốn trong đêm, để lại một đống đổ nát.

Nhà xưởng trống rỗng vì không ai bảo trì, mái nhà đã sập một nửa.

Vương Phú Quý vì sổ sách không rõ ràng, nghi vấn biển thủ công quỹ và tống tiền, nên bị cảnh sát bắt giam vài tháng.

Nhà tổ tiên không giữ được.

Chuyện hôn sự của con trai cũng tan vỡ.

Sau khi ra tù, tóc ông ta bạc đi một nửa, không còn ai gọi ông ta là trưởng thôn nữa.

Để trả n/ợ, ông ta chỉ đành đi làm phu gạch ở lò gạch huyện bên cạnh.

Dưới cái nắng gay gắt, ông ta khom lưng vác từng chồng gạch đỏ lên vai, mồ hôi làm mắt cay xè không mở nổi.

Trong chiếc tivi đen trắng tại văn phòng lò gạch, đang phát tin tức của thành phố.

“Sau đây là bản tin, đồng chí Vương Quế Lan, giám đốc nhà máy may mặc Quế Lan, được bình chọn là doanh nhân nông thôn xuất sắc năm nay.”

Trên màn hình tivi, tôi mặc vest, đứng trên bục nhận giải, trước ngựk cài bông hoa đỏ thắm.

Chồng gạch trên vai Vương Phú Quý lệch đi, đ/ập mạnh vào mu bàn chân.

Ông ta đ/au đớn ngồi sụp xuống, nửa ngày không đứng dậy nổi.

Người cai thầu bên cạnh m/ắng một câu.

“Ngẩn ngơ cái gì?”

“Còn muốn ki/ếm ba đồng hôm nay không?”

Ông ta cúi đầu, vác gạch lên vai lần nữa.

Không bao giờ dám ngẩng đầu nhìn tivi nữa.

Sau này, thôn Vương Gia bầu lại một người trẻ tuổi chịu khó làm việc làm chủ nhiệm thôn.

Việc đầu tiên tân chủ nhiệm làm khi nhậm chức là chạy đến huyện Thanh Hà tìm tôi.

Ông ta không cầu tôi chuyển nhà máy về.

Chỉ cầu tôi cho thôn mấy suất, để những cô gái đang nhàn rỗi ở nhà được tham gia đào tạo may mặc.

“Giám đốc Vương, cô cứ yên tâm.”

Tân chủ nhiệm vỗ ngựk đảm bảo.

“Đóng tiền đúng quy định, làm việc theo hợp đồng, tuyệt đối không gây phiền phức cho cô.”

Nhìn ánh mắt chân thành của ông ta, tôi gật đầu.

“Suất đào tạo có thể cho.”

“Nhưng việc m/ua sắm, thuê đất, vận chuyển sau này, tất cả đều giấy trắng mực đen, báo giá công bằng.”

“Ở chỗ tôi, không còn chuyện ưu tiên người trong thôn nữa.”

Ông ta gật đầu lia lịa, cảm ơn rối rít rồi rời đi.

Tôi quay người bước vào xưởng.

Thím Lưu giờ đã được thăng chức thành tổ trưởng tổ sản xuất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
5 Thanh nữ Chương 10
7 Người giúp việc Chương 10
8 Phúc lợi công ty Chương 18.
10 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khu chung cư tăng giá thuê sau khi có thủ khoa đại học, mà tôi chính là thủ khoa đó

Chương 9
Kết quả thi đại học vừa công bố, tối hôm đó chủ nhà đã gõ cửa nhà tôi. "Tin nội bộ đây!" "Thủ khoa tỉnh năm nay xuất thân từ khu chung cư chúng ta, chắc chắn là do phong thủy nơi này tốt nên Văn Khúc Tinh mới hạ phàm!" "Vì vậy, bắt đầu từ hôm nay, tiền thuê nhà tăng thêm 2 nghìn!" Bố mẹ tôi sững sờ một lúc, vội vàng lên tiếng: "Không phải chứ, hợp đồng đã ký rồi, sao nói tăng là tăng?" "Hơn nữa, tiền thuê 3 nghìn một tháng vốn dĩ đã không hề rẻ rồi!" Chủ nhà lập tức sa sầm mặt mày: "Giờ người ngoài đều biết khu mình có thủ khoa, bao nhiêu gia đình có con học cấp ba đang tranh nhau đến thuê kìa!" "Đừng nói là 5 nghìn, cho dù là 1 vạn cũng đầy người thuê!" "Đồ bần cùng! Muốn thuê thì thuê, không thuê thì cút!" Hàng xóm không những không thấy có vấn đề gì, mà còn chỉ trỏ bố mẹ tôi thì thầm: "Nhà họ chẳng phải cũng có con đang học cấp ba sao? Vì con cái mà chút tiền thuê này cũng không nỡ bỏ ra ư?" "Phong thủy khu này tốt như vậy, để họ ở đúng là lãng phí, chi bằng nhường sớm cho những người muốn thi vào Thanh Hoa, Bắc Đại đi!" Tôi sững người. Có khả năng nào, chính tôi mới là vị thủ khoa tỉnh đó không?
Sảng Văn
Tình cảm
0