Phải mất một lúc lâu, bên kia mới trả lời: "Anh đây."
"Hôm nay anh mệt lắm phải không? Cảm giác anh nhắn tin chậm quá."
"Có chút, hôm nay anh gặp vài chuyện rắc rối."
Tôi cố tình hỏi: "Sao vậy? Có phải cô tiểu thư kia lại b/ắt n/ạt anh không?"
"Ừ. Cô ấy bắt anh chuyển hết số thảm trong kho thiết bị ra sân vận động."
Tôi nhìn màn hình, ngón tay dừng trên bàn phím, đột nhiên không biết phải nói gì.
"Đàn anh, cô ta quá đáng quá! Anh đừng buồn, đợi sau này em ki/ếm được nhiều tiền, em sẽ giúp anh dạy dỗ cô ta!"
Hạ Thời Yến gửi đến một đoạn tin nhắn thoại, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng lại phảng phất chút ý cười.
"Được, anh chờ Tiểu Thảo ki/ếm nhiều tiền để bảo vệ anh, em nghỉ ngơi sớm đi."
Nghe giọng cậu ấy, hốc mắt tôi tự nhiên hơi cay cay.
Thẩm Tinh Nhược, mày đúng là đồ khốn nạn.
Ban ngày đóng vai nữ phụ đ/ộc á/c hànhz hạz người ta đến ch*t, tối đến lại đổi nick phụ giả làm cô em tâm lý để an ủi người ta.
Đây không phải là t/âm th/ần phân liệt chính hiệu sao!
Cuối tuần, Hạ Thời Yến đưa tôi đến làm thêm tại nhà hàng Tây đã hẹn trước.
Khoảnh khắc thay bộ đồng phục phục vụ, tôi chỉ muốn ch*t quách cho xong.
Nhà hàng này tôi thường xuyên lui tới, quản lý biết mặt tôi!
Tôi chỉ còn cách đẩy cặp kính gọng đen lên cao hơn, kéo thấp bộ tóc giả xuống, cầu nguyện cho quản lý bị m/ù.
"Đây là Lâm Tiểu Thảo mới đến, vừa học năm nhất, muốn làm thêm cuối tuần." Hạ Thời Yến giới thiệu tôi với quản lý.
Gã quản lý b/éo híp mắt đá/nh giá tôi một vòng, rồi xua tay đầy mất kiên nhẫn:
"Được rồi, đi dọn đĩa ở bàn số ba đi."
Tôi như được đại xá, vội vàng chuồn đến bàn số ba.
Trên bàn chất đầy đĩa bít tết và mì Ý ăn dở, dầu mỡ nhễ nhại.
Từ nhỏ tôi đã là tiểu thư lá ngọc cành vàng, nào có làm qua việc gì như thế này.
Tôi gh/ét bỏ nhúm lấy mép một cái đĩa, vừa định đặt vào khay thì chân bất ngờ trượt đi, tay ấn mạnh xuống bàn.
"Choang!"
Năm cái đĩa cùng với nước sốt còn sót lại đổ ụp xuống sàn.
Cả nhà hàng lập tức im phăng phắc.
Gã quản lý b/éo lăn tới như một quả bóng, chỉ tay vào mũi tôi ch/ửi bới:
"Mày không có mắt à! Mấy cái đĩa này giá mấy trăm tệ đấy, mày đền nổi không! Đồ vô dụng chân tay lóng ngóng!"
Cơn gi/ận của tôi lập tức bốc lên ngùn ngụt.
Chỉ vài trăm tệ bạc lẻ, bình thường tôi làm vỡ nghe tiếng cho vui còn thấy chói tai!
Tôi vừa định lật bàn ch/ửi bới thì Hạ Thời Yến đột nhiên lao đến, chắn trước mặt tôi.
"Quản lý, xin lỗi anh, cô ấy mới đến nên chưa quen việc, tiền đĩa cứ trừ vào lương của em ạ."
"Trừ vào lương mày? Tháng này mày đi muộn hai lần, lương trừ gần hết rồi! Hai đứa chúng mày cút ngay cho tao!" Gã quản lý phun nước miếng tung tóe.
Tôi nhìn vẻ mặt cúi đầu khép nép của Hạ Thời Yến vì mình, trong lòng đột nhiên trào dâng một ngọn lửa gi/ận không tên.
Gã có tư cách gì mà m/ắng Hạ Thời Yến chứ?
"Ông là cái thá gì mà đòi đuổi anh ấy?"
Tôi đẩy mạnh Hạ Thời Yến ra, chộp lấy cái ly rư/ợu không duy nhất trên bàn, ném mạnh xuống chân gã quản lý.
Miểng thủy tinh vỡ tan tành khắp sàn.
Gã quản lý sợ hãi lùi lại hai bước, nhìn tôi như nhìn thấy q/uỷ.
"Mày... mày là đứa làm thuê nghèo kiết x/ác mà dám làm phản à!"
"Bà đây không làm nữa! Cái nhà hàng rá/ch nát này, sớm muộn gì cũng đóng cửa!"
Tôi nắm lấy cổ tay Hạ Thời Yến, không thèm ngoảnh đầu lại, lao thẳng ra khỏi nhà hàng.
Chạy một mạch qua hai con phố, tôi mới dừng lại, thở hổ/n h/ển.
Xong đời rồi.
Vừa rồi có phải mình quá hung hăng rồi không? Đây hoàn toàn không phải phản ứng của một sinh viên nghèo!
Tôi chột dạ quay đầu nhìn Hạ Thời Yến.
Cậu ấy đang dựa vào tường, lồng ngựk phập phồng, đang nhìn chằm chằm vào tôi.
"Cái đó... xin lỗi đàn anh nhé, tại em mà anh mất việc rồi."
Tôi cúi đầu, cố nặn ra hai giọt nước mắt, giả vờ đáng thương.
"Anh không trách em sao? Anh thiếu tiền như vậy..."
Hạ Thời Yến bước tới, đưa tay xoa xoa bộ tóc giả quê mùa của tôi.
"Trách em cái gì? Tìm việc khác là được mà. Vừa rồi... cảm ơn em đã trút gi/ận giúp anh."
Ánh mắt cậu ấy rất dịu dàng, tựa như một hồ nước mùa xuân, khiến tim tôi lỡ nhịp mất nửa giây.
Từ nhỏ đến lớn, tôi gây họa, bố tôi chỉ biết m/ắng tôi làm mất mặt.
Đây là lần đầu tiên, có người không những không trách tôi, mà còn cảm ơn tôi vì đã bênh vực cậu ấy.
Tôi nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc, m/a xui q/uỷ khiến thế nào lại kiễng chân lên, hôn chụt một cái vào má cậu ấy.
Hôn xong tôi mới thấy mình ng/u ngốc.
Hạ Thời Yến cũng cứng đờ người, đôi tai đỏ ửng lên trông thấy.
"Cái... cái đó... đây là lễ nghi cao nhất để bày tỏ sự cảm ơn ở thôn quê em đấy! Em về ký túc xá đây!"
Tôi lắp bắp bịa chuyện rồi chạy biến đi.
Về đến ký túc xá, tôi quẳng bộ tóc giả đi, cả người lao vào chăn lăn lộn đi/ên cuồ/ng.
Thẩm Tinh Nhược, mày đi/ên rồi à! Mày dám hôn tên thư sinh nghèo kiết x/ác đó!
Suốt hai tháng tiếp theo, tôi cứ thế nhảy múa qua lại giữa hai thân phận này.