Đèn phòng cấp c/ứu cứ sáng rồi tắt, tắt rồi lại sáng.
Sau gần một giờ giày vò, Phó Hân Nghiên dẫn Thẩm Gia Thụ bước vào.
“Gia Thụ, biết sai rồi thì xin lỗi đi.”
Thẩm Gia Thụ miễn cưỡng bước tới. Hốc mắt nó đỏ hoe một cách giả tạo, trong giọng nói chẳng có lấy một chút nghẹn ngào.
“Chú à, chú ký giấy miễn trừ trách nhiệm đi, cháu chỉ là một y tá nhỏ thôi mà~”
“Chú đừng nhắm vào cháu nữa được không, chẳng phải chỉ là bị liệt thôi sao, có phải là ch*t đâu~”
Nó ghé sát tai tôi, giọng hạ thấp cực độ:
“Nếu chú không ký, cháu sẽ đá/nh tráo toàn bộ th/uốc của cha chú thành th/uốc giả.”
“Dù sao Phó chủ nhiệm cũng tin cháu chứ không tin chú, chú làm được gì nào?”
Nhìn vẻ đắc ý trong mắt nó, tôi chỉ thấy lạnh thấu xươ/ng. Đây chính là cấp dưới đơn thuần, hiểu chuyện mà Phó Hân Nghiên vẫn luôn miệng nhắc tới.
Phó Hân Nghiên lấy ra hai bản thỏa thuận miễn trừ, đưa trước mặt tôi:
“Cố Trầm Phong, nghe lời đi. Ký tên xong, tôi lập tức sắp xếp chuyên gia hội chẩn cho cha anh.”
“Nếu không cứ kéo dài thế này, cha anh chưa chắc đã trụ được qua đêm nay đâu.”
“Tôi làm tất cả đều là vì tốt cho anh thôi.”
Hay cho câu “vì tốt cho tôi”. Vì tốt cho tôi mà cô ta bao che kẻ gây t/ai n/ạn, vì tốt cho tôi mà cô ta lấy mạng cha tôi ra để ép tôi thỏa hiệp.
Tôi dựa vào tường, nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Khi đèn phòng cấp c/ứu lại sáng lên, cuối cùng tôi vẫn đặt bút ký. Đồng thời, tôi đưa cho cô ta một tờ giấy khác. Cô ta chẳng buồn nhìn, ký tên cái rẹt, sợ tôi đổi ý làm lỡ mất bảo bối của cô ta.
Tôi cầm đơn ly hôn, quay người đi làm thủ tục. Từ nay về sau, hai bên không ai n/ợ ai.
Thế nhưng, vừa bước ra khỏi tòa nhà hành chính, tôi đã bị y tá gọi gi/ật lại:
“Anh Cố! Không xong rồi! Cha anh bị nhiễm trùng nặng, đã vào phòng ICU!”
Tôi chạy như đi/ên quay trở lại:
“Sao lại thế này? Chẳng phải vừa cấp c/ứu xong sao?!”
“Xin lỗi anh Cố, b/ệnh nhân bị phản ứng th/uốc dẫn đến nhiễm trùng, tình hình không mấy khả quan...”
Nhìn gương mặt cha cắm đầy ống truyền, tôi tuyệt vọng cầm con d/ao gọt hoa quả trên tủ đầu giường, định rạ/ch lên cổ tay mình.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại cục gạch dưới gối cha đột nhiên đổ chuông. Màn hình hiện lên hai chữ: “Lão Đoàn trưởng”.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói sang sảng:
“Lão Cố! Ông lên thành phố sao không tìm tôi? Có phải quên mất lão đoàn trưởng này rồi không?”
Tôi như vớ được cọc c/ứu mạng, nghẹn ngào kể lại mọi chuyện.
Lão đoàn trưởng nghe xong, giọng trầm xuống tức thì:
“Cậu cứ đợi đó, tôi đến ngay!”
Vừa cúp máy, Thẩm Gia Thụ đã đạp cửa xông vào ICU:
“Sao anh toàn thân đầy m/áu thế, xui xẻo ch*t đi được!”
Tôi cúi đầu nhìn, đó là m/áu vấy vào lúc giằng co khi nãy, thấm đẫm cả chiếc áo sơ mi.
“Cố Trầm Phong! Anh có thể chú ý hình tượng một chút không?” Phó Hân Nghiên đi phía sau, vẻ mặt đầy gh/ê t/ởm: “Anh bộ dạng này mà truyền ra ngoài thì mất mặt tôi lắm!”
Thẩm Gia Thụ kéo tay áo cô ta:
“Thôi thôi, cha anh ta sắp ch*t rồi, không có giáo dục cũng là chuyện thường.”
Nó lại ghé sát tôi, cười đầy á/c ý:
“À phải rồi, chuyện cha anh bị nhiễm trùng nặng là do tôi cố ý đấy. Tôi lén đá/nh tráo th/uốc kháng viêm, hiệu quả tốt chứ nhỉ?”
CHÁT!
Tôi giáng một cái t/át mạnh vào mặt nó:
“Mày câu dẫn vợ tao thì thôi, tại sao lại hại cha tao?”
“Ông ấy canh giữ đất nước 28 năm, vừa mới nghỉ hưu được vài ngày hưởng phúc mà mày lại chà đạp ông ấy như thế sao?”
Lại một tiếng chát vang lên. Phó Hân Nghiên giáng cho tôi một bạt tai đ/au điếng:
“Cố Trầm Phong, anh làm lo/ạn đủ chưa! So đo với một hậu bối, anh không thấy mất mặt à?”
“Tôi đến đây không phải để xem anh cãi nhau.”
Thẩm Gia Thụ nép vào lòng cô ta, giọng nói nũng nịu:
“Chị Hân Nghiên... em sợ...”
Phó Hân Nghiên xoa đầu nó, giọng điệu cưng chiều, nhưng khi quay sang nhìn tôi lại lạnh như băng:
“Tôi đến để bàn với anh một chuyện. Mẹ Gia Thụ bị suy thận, vừa hay lại tương thích với cha anh.”
“Cô nói cái gì?!”
Phó Hân Nghiên ấn ch/ặt vai tôi, bộ dạng như thể đang suy nghĩ cho tôi:
“Anh bình tĩnh đi. Cha anh cũng liệt rồi, giữ lại hai quả thận cũng chẳng có ích gì.”
“Hiến một quả cho mẹ Gia Thụ cũng coi như làm phúc. Tôi sẽ bồi thường cho anh 50 nghìn, đủ cho ông ấy tiêu cả đời rồi.”
Lời vừa dứt, vài người mặc áo blouse trắng cầm theo dụng cụ y tế bước vào. Tôi đi/ên cuồ/ng giãy giụa, lao đến trước giường b/ệnh của cha:
“Không được! Đứa nào dám động vào cha tao thử xem!”
“Phó Hân Nghiên! Cha tôi coi cô như con gái ruột, cô không sợ quả báo sao?!”
Phó Hân Nghiên mặt không cảm xúc, một mũi tiêm an thần đ/âm thẳng vào cổ tôi.
“Cha anh chỉ là một lão lính xuất ngũ, mẹ Gia Thụ là lãnh đạo Sở Giáo dục. Một mạng vô dụng đổi lấy một mạng hữu dụng, rất đáng giá.”
“Cố Trầm Phong, sao anh lại không hiểu chuyện đến thế?”
Th/uốc ngấm dần, ý thức của tôi bắt đầu mơ hồ.