Cô ta cầm lấy tay tôi, ấn dấu vân tay đỏ chót lên tờ đơn đồng ý.
“Người nhà đã đồng ý rồi, chuẩn bị phẫu thuật.”
Con d/ao phẫu thuật vừa định hạ xuống.
Ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên tiếng gầm rú của cánh quạt trực thăng.
Giây tiếp theo, cửa phòng ICU bị đạp văng.
Những người lính trang bị tận răng ùa vào, bao vây ch/ặt lấy toàn bộ phòng b/ệnh.
Một ông lão mang quân hàm cấp tướng bước tới, giọng nói vang dội như chuông đồng.
“Để xem đứa nào dám đụng vào lính của tao!”
“Các... các người là ai?”
Đám y bác sĩ tại đó đều sợ đến trắng bệch mặt mày, dụng cụ trong tay rơi loảng xoảng xuống đất.
Những người lính mặc đồ ngụy trang tay lăm lăm sú/ng, lưỡi lê tỏa ra ánh lạnh lẽo, trong nháy mắt lấp đầy phòng ICU.
Không khí như bị đóng băng, ngay cả tiếng bíp bíp của máy theo dõi cũng trở nên chói tai đến lạ thường.
Đôi chân Thẩm Gia Thụ run cầm cập, nhưng nó vẫn cố rướn cổ lên gào:
“Cố Trầm Phong, anh được đấy, còn dám thuê diễn viên đóng giả quân nhân à?”
“Anh có biết làm thế là phạm pháp không?!”
Vừa gào nó vừa nép sau lưng Phó Hân Nghiên, đầu ngón tay r/un r/ẩy.
Lão đoàn trưởng tức đến bật cười, ngôi sao trên cầu vai lấp lánh dưới ánh đèn đến chói mắt.
Sống hơn nửa đời người, canh giữ cửa ngõ quốc gia bốn mươi năm, đây là lần đầu tiên có kẻ nói ông là diễn viên.
Viên tham mưu đi cùng bước lên một bước, chìa ra thẻ sĩ quan.
Chữ dát vàng, con dấu đỏ tươi, chói đến mức người ta hoa cả mắt.
Sắc mặt Phó Hân Nghiên trong chốc lát tái nhợt, môi r/un r/ẩy không nói nên lời.
Tôi ngã xuống đất, ý thức mơ hồ.
Quân y đi cùng lập tức tiêm th/uốc đối kháng cho tôi, dòng dung dịch lạnh lẽo truyền vào, tôi mới dần tỉnh táo lại.
Tôi gắng gượng đứng dậy, kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Từ việc con chó lao vào khiến cha tôi ngã xuống bậc thang, đến việc cố tình trì hoãn phẫu thuật dẫn đến liệt.
Từ việc lấy cha tôi ra tập tiêm đến việc tiêm nhầm th/uốc, rồi đến cả việc dùng th/uốc mê ép tôi ký đơn hiến thận.
Mỗi khi tôi kể ra một chuyện, sắc mặt lão đoàn trưởng lại trầm xuống một phần.
“Lão đoàn trưởng, chính là bọn họ, ép buộc trái phép bắt tôi ký đơn hiến tạng, còn cố tình hại cha tôi.”
“Nếu ngài đến muộn một bước nữa, cha tôi sẽ...”
Chỉ cần nghĩ đến khoảnh khắc con d/ao phẫu thuật sắp hạ xuống, cả người tôi đã run lên bần bật.
Lão đoàn trưởng vỗ vỗ vai tôi, lòng bàn tay nặng trịch đầy uy lực.
“Đứa nhỏ, đừng sợ. Cha cháu là người lính do ta đào tạo, chuyện của ông ấy chính là chuyện của ta.”
“Năm xưa khi làm nhiệm vụ biên giới, ông ấy đã đỡ cho ta một nhát d/ao, nếu không thì ta đã sớm nằm lại trong núi tuyết rồi.”
Phó Hân Nghiên đứng bên cạnh, không dám thở mạnh.
Thẩm Gia Thụ thấy cô ta sợ hãi, vừa gi/ận vừa cuống, cố sức gi/ật gi/ật tay áo cô ta.
“Viện trưởng Phó! Cô sợ cái gì! Chắc chắn bọn họ là giả đấy!”
“Tôi đã nghe ngóng kỹ rồi, cha Cố Trầm Phong chỉ là một lão lính nghèo, làm gì có qu/an h/ệ gì chứ!”
Phó Hân Nghiên bị nó thuyết phục, hít sâu một hơi rồi ưỡn ngựk bước tới.
“Cố Trầm Phong, đừng diễn kịch nữa. Anh đã ký đơn đồng ý rồi, phẫu thuật là hợp pháp hợp quy.”
“Có chuyện gì chúng ta nói chuyện riêng, đừng ở đây làm trò cười cho thiên hạ.”
Cô ta vừa nói vừa vung tay ra hiệu cho y bác sĩ tiếp tục.
Lão đoàn trưởng bước lên một bước, sừng sững như ngọn núi chắn trước giường b/ệnh.
“Để xem đứa nào dám!”
“Ta canh giữ cửa ngõ quốc gia bốn mươi năm, từng liều mạng với bọn tội phạm ngoại bang, đây là lần đầu tiên thấy đồng bào mình cầm d/ao chĩa vào người nhà mình!”
Đúng lúc này, viện trưởng b/ệnh viện mồ hôi nhễ nhại xông vào.
Cúc áo blouse cài nhầm hai cái, giày tây còn dính đầy bụi.
Khoảnh khắc nhìn thấy lão đoàn trưởng, chân ông ta mềm nhũn, giơ tay t/át thẳng vào mặt Phó Hân Nghiên.
Tiếng giòn tan vang vọng khắp phòng ICU.
“Phó Hân Nghiên! Cô muốn ch*t thì đừng kéo cả cái b/ệnh viện này theo!”
“Đây là Tư lệnh Chu của chiến khu! Cô có mấy cái đầu mà dám đắc tội với ông ấy?!”
“Còn cả cậu nữa Thẩm Gia Thụ! Nhiều lần vi phạm quy định y tế, nếu không phải Phó Hân Nghiên bao che cho cậu, cậu đã cút từ lâu rồi!”
“Bây giờ đình chỉ công tác ngay lập tức! Sa thải Thẩm Gia Thụ, báo cáo lên Ủy ban Y tế để tước giấy phép hành nghề!”
Cả khán phòng lặng ngắt như tờ.
Thẩm Gia Thụ chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.
Nó đi/ên cuồ/ng túm lấy vạt áo Phó Hân Nghiên, gào thét:
“Không thể nào! Cô nói cha anh ta chỉ là một lão lính quèn thôi mà! Cô nói cô sẽ bảo vệ tôi!”
“Cô đã mang th/ai con của tôi rồi, cô không được mặc kệ tôi!”
Nó vừa gào vừa lấy từ trong túi ra đồng hồ, ảnh chụp màn hình tin nhắn, vứt tung tóe khắp sàn.
Tôi sững người.
Phó Hân Nghiên mang th/ai.
Đứa bé không phải của tôi.
Lồng ngựk như bị đ/âm một nhát, đ/au đến tê dại.
Nhưng rất nhanh sau đó, tôi lại thấy nhẹ nhõm.
So với mạng sống của cha, chút nỗi đ/au bị phản bội này nhẹ tựa như bụi trần.
Lão đoàn trưởng hừ lạnh một tiếng, ánh mắt quét qua đống hỗn độn dưới đất.
“Tác phong bại hoại, y đức suy đồi.”
“Chuyện này, nhất định phải điều tra đến cùng.”
Phó Hân Nghiên mặt c/ắt không còn giọt m/áu, ngã quỵ xuống đất.
Cô ta biết, mình xong đời rồi.
Phó Hân Nghiên hất mạnh tay Thẩm Gia Thụ ra, mặt tái mét:
“Mày ăn nói xằng bậy cái gì! Tao với mày chỉ là qu/an h/ệ cấp trên cấp dưới!”
“Viện trưởng, nó chỉ là một thằng l/ưu ma/nh tốt nghiệp trường trung cấp y, làm sao tôi có thể để mắt tới nó chứ?”