Anh trai khoanh tay, nhìn chị gái đầy vẻ cợt nhả:
“Bà nội vừa tuyên bố, lần này ai chữa khỏi cho Ương Ương, thư tiến cử của Đại học Y Kinh sẽ thuộc về người đó!”
“Sao nào? Thấy y thuật của mình không ổn, nên giờ muốn nhân lúc có mặt mọi người mà sửa sai, giở trò ăn vạ à?”
Tay chị gái khựng lại, vẻ mặt tức thì trở nên khó coi.
Chị lườm anh trai một cái ch/áy mắt, rồi quay ngoắt người đi về phía phòng ngủ.
Anh trai làm vẻ mặt “tôi biết ngay mà”, cười khẩy một tiếng rồi cũng quay về phòng.
Tôi nhìn cánh cửa khóa ch/ặt của hai người họ, linh h/ồn không kìm được cơn đ/au nhói.
Lại thế nữa rồi, tình yêu mà cả nhà này dành cho tôi giống như một chiếc áo bông dày, vẻ ngoài hoa mỹ nhưng bên trong đã ướt sũng.
Trông có vẻ hòa thuận, yêu thương, nhưng thực chất chỉ là dòng chú thích cho một gia đình y học hoàn hảo trong mắt người đời.
Họ cần một vật thí nghiệm y thuật, một sàn đấu để phân định Đông y hay Tây y thắng bại, một câu chuyện mẫu mực về gia đình y học quan tâm đến con gái út, nên tôi đã trở thành “tôi” của hiện tại.
Tôi nhìn chiếc đồng hồ treo tường ở phòng khách,
Từ lúc tôi ngã xuống, đã năm tiếng đồng hồ trôi qua.
Thời điểm vàng để cấp c/ứu do xung đột th/uốc, hình như đã sớm bỏ lỡ rồi.
Đêm khuya, mẹ tựa đầu vào giường thở dài:
“Ương Ương từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, trưa nay cơm cũng không ăn, không biết con bé có đói không.”
Bố lắc đầu, vẻ mặt không chút bận tâm:
“Đông y có câu “đói trị bách b/ệnh”, nó đang ốm, nhân tiện thanh lọc dạ dày luôn,”
“Hơn nữa, nó từ nhỏ cậy mình ốm yếu nên cứ hở tí là gi/ận dỗi, lần này coi như cho nó tự kiểm điểm lại mình.”
Ông lật người, trong mắt thoáng qua tia xót xa:
“Đợi nó khỏe lại, bố sẽ đích thân xuống bếp hầm một con gà mái già tẩm bổ cho nó.”
Mẹ gật đầu:
“Nó ấy à, nếu mà được một nửa... không, chỉ cần một phần mười ưu tú như Hòa Hòa và Tiểu Vũ thôi thì tôi cũng mãn nguyện rồi.”
Bố hiếm khi không phản bác, gật đầu lia lịa.
Tôi nhếch mép, không kìm được cười thảm.
Từ nhỏ đến lớn, bố mẹ tranh cãi đến sứt đầu mẻ trán vì phác đồ điều trị của tôi,
Nhưng chỉ riêng lúc chê bai tôi, thái độ của họ lại thống nhất đến lạ kỳ.
Sáng sớm, tiếng nói chuyện vang lên ngoài phòng khách,
Cơ thể tôi nằm trên sàn suốt một đêm, đã cứng đờ hoàn toàn.
Ở phòng khách, bà nội đang ngồi trên sofa, cười híp mắt vẫy gọi anh chị.
“Bà nội, bà xem phác đồ điều trị con dành cho Ương Ương này,”
Anh trai ôm tập tài liệu, gương mặt đỏ bừng vì phấn khích,
“Con đã lật tìm 99 bài luận văn, toàn dùng những lý thuyết tiên tiến nhất!”
Bà nội đẩy gọng kính, nhìn anh trai với nụ cười hài lòng dần hiện lên trên khóe miệng.
“Bà nội, bà xem đơn th/uốc con kê này,”
Chị gái chen từ bên cạnh vào, đôi mắt sáng rực đ/áng s/ợ,
“Con đã nghiền ngẫm mấy ngày liền, đảm bảo Ương Ương uống vào là khỏi b/ệnh!”
Bà nội quay đầu, hài lòng vỗ vỗ tay chị gái.
Bố đứng một bên, trong mắt đầy sự phấn khích không thể kìm nén:
“Mẹ, mẹ mau xem đi, Tiểu Vũ và Hòa Hòa, ai hơn ai?”
Vai mẹ khẽ run lên, không nhịn được mà tiếp lời:
“Đúng đấy mẹ, rốt cuộc ai giành hạng nhất, cái thư tiến cử Đại học Y Kinh này...”
Bà nội tháo kính, xua xua tay:
“Không vội,”
“Ương Ương đâu? Sao ta không thấy nó?”
Tất cả mọi người sững sờ,
Lúc này mới nhận ra, người bình thường mỗi khi bà nội đến là người đầu tiên lao vào lòng bà nũng nịu,
lần này lại yên tĩnh đến lạ thường.
Mẹ cười gượng:
“Ương Ương vừa mới khỏi b/ệnh, chắc vẫn còn đang ngủ, không cần để ý đến nó đâu.”
Bà nội nhíu mày, đứng dậy đi về phía phòng tôi:
“Ta vào xem con bé thế nào.”
Tôi lơ lửng trên không, trong lòng bỗng nảy sinh một niềm hy vọng khác lạ:
Đẩy cửa ra đi bà nội,
Đẩy cửa ra, bà sẽ thấy đứa cháu gái bà yêu quý nhất đã bị họ chữa trị thành ra thế nào.
Tay bà nội đặt lên nắm cửa, ngón tay nhấn mạnh.
Cạch một tiếng, cửa mở.
Bà nội dùng sức đẩy, nhưng cửa không hề nhúc nhích.
Bà quay đầu nhìn mẹ, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
Mẹ vội vàng khoác lấy tay bà, tươi cười rạng rỡ:
“Mẹ, Ương Ương không sao đâu mà,”
“Nó hôm qua gi/ận dỗi, chắc là tự chặn cửa lại rồi.”
“Mẹ vất vả lắm mới đến một chuyến, hay là xem trước luận văn của Tiểu Vũ và Hòa Hòa đi,”
“Hai đứa nó thức mấy đêm liền, chỉ đợi mẹ chỉ bảo cho đấy.”
Bà nội nhíu mày, ánh mắt quét qua cánh cửa phòng tôi một lượt:
“Được thôi, vậy lát nữa ta lại vào thăm Ương Ương.”
Tôi nhìn cái x/ác đang chặn ch/ặt cánh cửa phòng, cười khổ:
Bà nội à, con không đợi được đến lúc “lát nữa” của bà đâu.
Đến giờ ăn trưa, luận văn cuối cùng cũng xem xong,
Bà nội chỉnh lại kính, nở nụ cười hài lòng:
“Được lắm, cả hai đều rất tốt!”
“Đều là những đứa trẻ ngoan, tương lai của gia đình ta sau này trông cậy cả vào các con.”
Tôi không kìm được cười lạnh,
Tôi cũng từng là đứa trẻ ngoan của cả gia đình đấy thôi.