“Ương Ương, xin lỗi con, mẹ sẽ không để con bị b/ắt n/ạt nữa!”
Ba ngày sau, thông báo của Ủy ban Ngành y được đăng tải trên trang web chính thức.
【Bãi nhiệm chức vụ Viện trưởng của Lục Tri Hàng và Ninh Thanh, tước bỏ công vụ, đưa vào danh sách đen của ngành y.】
Số khám chuyên gia của bố tôi bị xóa vĩnh viễn, các chức danh học thuật của mẹ tôi bị gỡ bỏ trong đêm.
Gia đình y học từng được tôn vinh lên hàng thần thánh, chỉ sau một đêm đã trở thành kẻ th/ù của toàn dân.
Có người than thở, có người thờ ơ, có người cảm thấy hả hê.
Tôi lơ lửng trên không trung, nhớ lại cảnh bố mẹ đấu đ/á nhau cả nửa đời người, nay lại chẳng thể hành nghề y được nữa,
Trong lòng không còn dấy lên chút gợn sóng nào.
Lục Hòa và Lục Vũ được đưa đến nhà tù ở thành phố lân cận,
Ở nơi này, không còn hào quang của những đứa con thiên tài, chỉ có quy luật rừng xanh nguyên thủy nhất.
Trong nỗi sợ hãi tột độ, cả hai đã viết vô số lá thư cầu c/ứu gửi cho bố mẹ tôi,
Trong thư toàn là những lời sám hối và van xin.
Vài tháng sau, nhà tù gọi điện đến.
Thông báo rằng hai chị em vì tinh thần bất ổn nên đã bị cưỡ/ng ch/ế đưa vào b/ệnh viện t/âm th/ần.
Tôi bay qua song sắt, thấy anh trai co ro trong góc, móng tay cào lên tường đến bật m/áu,
“Ương Ương đâu? Đến giờ tiêm rồi, lần này chắc chắn sẽ hạ sốt.”
Y tá đi tới, anh ta gi/ật mình co rúm lại, nức nở bảo đừng châm tôi, tôi đ/au.
Chị gái ngồi đối diện, bắt mạch vào khoảng không, miệng lầm bầm,
“Mạch tượng hư phù, âm dương bất định, ôi chao không đúng, tay đâu mất rồi?”
Chị ta nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay trống rỗng của mình, bỗng nhiên bật khóc,
“Ương Ương, cho chị một cơ hội nữa đi, chị sai rồi!”
Tôi bay qua song sắt, nhìn hai thiên tài y học từng một thời lẫy lừng,
Giờ đây đang sống đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng trong thế giới của riêng mình, gào khóc c/ầu x/in tha thứ.
Tôi khẽ lắc đầu,
Biết thế này, sao lúc trước lại làm vậy.
Ba năm sau, tại một phòng thí nghiệm y học khiêm tốn,
Giáo sư Lục từng một thời vang danh, cầm tờ giấy đồng ý thử nghiệm th/uốc, chuẩn bị đặt bút ký tên,
“Lần thử nghiệm này có tác dụng phụ nghiêm trọng, bây giờ hối h/ận vẫn còn kịp.”
Bố tôi lắc đầu, vén tay áo lên,
Khi mũi tiêm đ/âm vào tĩnh mạch, ông thậm chí không nhíu mày lấy một cái.
Th/uốc bắt đầu có tác dụng, ông co quắp trên giường thí nghiệm, tứ chi bắt đầu co gi/ật,
“Ương Ương, thì ra đ/au đớn đến thế này sao,”
“Bố biết sai rồi, bố xin lỗi con.”
Nửa tiếng sau, ông đứng dậy, lại lao đến phòng thí nghiệm tiếp theo,
Dường như chỉ khi cơ thể chịu đựng những nỗi đ/au tột cùng, ông mới có thể tạm quên đi dáng vẻ thê thảm của tôi lúc ch*t.
Linh h/ồn tôi thở dài một tiếng, chậm rãi bay về nhà.
Ở nơi trang trọng nhất trong nhà, đặt di ảnh của tôi,
Trước mặt mẹ tôi bày ra hơn chục loại kháng sinh, bà nhét từng viên một vào miệng,
Nỗi đ/au x/é lòng do phản ứng th/uốc khiến cơ thể bà r/un r/ẩy, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Trên người bà đã sớm xuất hiện những vết s/ẹo do tác dụng ngược của th/uốc.
Bà tưởng rằng, chỉ cần bà cảm nhận nỗi đ/au mà tôi từng chịu, tôi sẽ quay về,
“Ương Ương, mẹ đ/au thay con, con quay về nhìn mẹ một chút có được không.”
Mẹ tôi lẩm bẩm với căn phòng trống rỗng.
Linh h/ồn tôi đứng ngoài cửa sổ, lặng lẽ nhìn người đàn bà đi/ên dại bên trong.
Mái tóc bà đã điểm bạc, gương mặt sớm hằn đầy nếp nhăn.
Có oán h/ận bà không?
Có lẽ là có.
Nhưng giờ đây, linh h/ồn tôi chẳng còn cảm nhận được chút gợn sóng nào nữa.
Đằng xa, một luồng sáng lóe lên, linh h/ồn tôi bắt đầu tan biến dần.
Mẹ tôi dường như cảm nhận được điều gì đó,
Bà đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực đ/áng s/ợ,
“Ương Ương?”
“Là con phải không Ương Ương?”
Không ai trả lời bà,
Chỉ có một cơn gió thổi qua, cuốn bay tiếng gọi của bà đi.
Sau đó, chỉ còn lại sự hư vô vô tận.