Lâm Lạc Nhi thét lên thảm thiết, lăn lộn đ/au đớn trên mặt đất.

“Hoàng thượng tha mạng! Thần thiếp biết lỗi rồi! Thần thiếp không dám nữa!”

Tiêu Dật Hành nhìn khuôn mặt từng khiến chàng thấy đáng thương ấy, giờ chỉ thấy vô cùng gh/ê t/ởm.

“Truyền chỉ của trẫm! Tước bỏ phong hiệu của Lâm thị, đày vào lãnh cung! đá/nh g/ãy gân tay gân chân, ngày ngày chịu hình ph/ạt lăng trì, không được phép ch*t!”

“Trẫm muốn nàng ta, sống không bằng ch*t!”

Sau khi xử lý Lâm Lạc Nhi, Tiêu Dật Hành quay lại đống đổ nát của Vị Ương cung.

Chàng quỳ trước tấm bia không chữ, những giọt nước mắt to lớn rơi lã chã xuống bùn đất.

“Thanh Thanh, trẫm b/áo th/ù cho nàng rồi...”

“Nhưng tại sao nàng không nói cho trẫm biết? Tại sao nàng thà ch*t cũng không chịu giải thích với trẫm một câu?”

Chàng cuối cùng cũng hiểu ra, không phải tôi không muốn giải thích, mà là tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng với chàng rồi.

Sự im lặng của tôi chính là sự trả th/ù tà/n nh/ẫn nhất mà tôi dành cho chàng.

Ba năm sau. Giang Nam, thành Dương Châu.

Trong con ngõ lát đ/á xanh mờ ảo mưa phùn, tôi cầm một chiếc ô giấy dầu, xách theo hộp bánh quế hoa vừa m/ua, chậm rãi đi về nhà.

Ba năm trước, sau khi hệ thống tách linh h/ồn tôi ra, như một phần thưởng cho việc hoàn thành nhiệm vụ, nó đã cho tôi một thân thể mới có bảy phần giống với diện mạo cũ, đồng thời xóa sạch mọi ám thương do sinh nở để lại trên người tôi.

Tôi hiện giờ tên là Giang Ninh, là một tú nương bình thường ở thành Dương Châu.

Vừa đi đến đầu ngõ, một chiếc ô giấy màu xanh nhạt nghiêng nghiêng che lên.

“Ninh nương, sao lại tự mình chạy ra ngoài m/ua bánh thế này. Cẩn thận đường trơn.”

Người đàn ông đang nói chuyện mặc một chiếc áo dài màu xanh đã giặt đến bạc màu, mày mắt ôn nhu, đang dùng tay áo lau đi những giọt nước mưa trên trán tôi.

Chàng tên là Lục Trường Chu, một tú tài thi trượt, cũng là phu quân hiện tại của tôi.

Chàng không có khí chất đế vương sắc bén như Tiêu Dật Hành, ngay cả m/ua một hộp phấn son thượng hạng cũng phải tích cóp tiền dạy học nửa tháng.

Nhưng chàng nhớ tôi không ăn lạc, nhớ tôi cứ đến ngày mưa ẩm là đầu gối lại đ/au, và càng không bao giờ bỏ rơi tôi vào bất cứ lúc nào.

“Em đâu có yếu ớt đến thế.” Tôi cười, nhét một miếng bánh quế hoa vào miệng chàng.

Lục Trường Chu cười bất lực, tự nhiên cầm lấy gói giấy dầu trong tay tôi, bàn tay kia nắm ch/ặt lấy tay tôi.

Chúng tôi sánh bước đi trong ngõ nhỏ dưới mưa, không ai chú ý tới, ở tầng hai của quán trà cuối ngõ, một đôi mắt đầy tia m/áu đang chằm chằm nhìn chúng tôi.

Tiêu Dật Hành mặc một bộ cẩm bào màu trắng trăng giản dị, g/ầy đến mức gần như không còn nhận ra.

Ba năm nay, chàng đã trở thành một bạo quân triệt để.

Hậu cung bỏ trống, triều đình hở chút là gi*t người, chàng trị vì Đại Việt thái bình thịnh trị, nhưng bản thân lại sống như một cái x/ác không h/ồn.

Chuyến vi hành phương Nam lần này, chẳng qua là vì có người dâng sớ nói rằng ở Dương Châu nhìn thấy một người phụ nữ có dung mạo giống hệt tiên Hoàng hậu.

Chàng vốn tưởng rằng đây lại là một lần hy vọng mong manh tuyệt vọng.

Cho đến khi tận mắt nhìn thấy tôi.

Nhìn thấy tôi cười cong mắt với một người đàn ông khác, nhìn thấy người đàn ông đó tự nhiên lau nước mưa cho tôi.

Chiếc chén trà trong tay Tiêu Dật Hành "bốp" một tiếng bị bóp nát.

Nước trà nóng hổi hòa lẫn với m/áu tươi từ lòng bàn tay nhỏ xuống mặt bàn, nhưng chàng dường như không cảm thấy đ/au đớn chút nào.

“Thanh Thanh...”

Chàng lẩm bẩm cái tên này, đứng dậy, loạng choạng lao xuống lầu.

Lục Trường Chu đang cúi đầu thu ô giúp tôi, tôi vừa định bước vào cổng viện, cổ tay đột nhiên bị một lực cực lớn nắm ch/ặt.

Tôi nhíu mày quay đầu lại, va phải một đôi mắt đỏ ngầu như m/áu.

Tiêu Dật Hành toàn thân r/un r/ẩy, nước mưa theo cằm chàng nhỏ xuống.

“Thanh Thanh. Thực sự là nàng. Nàng chưa ch*t.”

Chàng kéo tôi vào lòng, vòng tay siết mạnh đến mức khiến tôi gần như không thở nổi.

“Trẫm biết nàng sẽ không bỏ rơi trẫm. Trẫm đã tìm nàng suốt ba năm nay.”

Lục Trường Chu thấy vậy, tiến lên đẩy mạnh Tiêu Dật Hành ra, che chắn tôi ở phía sau.

“Vị công tử này, giữa ban ngày ban mặt, xin hãy tự trọng. Đây là thê tử của tại hạ.”

Hai chữ “thê tử” đ/âm mạnh vào tim Tiêu Dật Hành.

Chàng cứng đờ quay đầu lại, nhìn Lục Trường Chu, đáy mắt bùng phát sát ý đ/áng s/ợ.

“Ngươi là cái thá gì, mà cũng dám chạm vào người đàn bà của trẫm.”

Phía sau chàng ùa ra hơn mười ám vệ mang theo đ/ao ki/ếm, bao vây chúng tôi ch/ặt chẽ.

Tôi nhìn người đàn ông gần như đi/ên lo/ạn trước mắt, khẽ vỗ nhẹ lên tấm lưng đang căng cứng của Lục Trường Chu, bước ra từ phía sau chàng.

Tôi nói với Tiêu Dật Hành:

“Vị công tử này, ngài nhận nhầm người rồi.”

“Dân phụ họ Giang, từ nhỏ lớn lên ở Dương Châu, chưa từng đến kinh thành, càng không quen biết ai tên Thanh Thanh nào cả.”

Cơ thể Tiêu Dật Hành chao đảo.

Chàng nhìn vào đôi mắt không chút gợn sóng của tôi, sự đi/ên cuồ/ng trong đáy mắt vỡ vụn từng chút một thành sự tuyệt vọng.

“Thanh Thanh, nàng vẫn còn gi/ận trẫm, đúng không.”

Tiêu Dật Hành xua tay ra hiệu cho ám vệ lui ra, từng bước đi đến trước mặt tôi.

“Thanh Thanh, trẫm biết sai rồi.”

Chàng lấy từ trong ngựk ra một chiếc hộp gỗ tử đàn đã được vuốt ve đến sáng bóng, r/un r/ẩy mở ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
5 Thanh nữ Chương 10
7 Phúc lợi công ty Chương 18.
8 Người giúp việc Chương 10
10 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tự buộc mình trong kén - Hạnh phúc là trên hết

Chương 7
Giới thiệu: Đào Như Tương vì chẳng chịu nhường lại chiếc kim thoa tổ mẫu ban tặng, bị huynh trưởng giữa yến tiệc công khai chỉ trích là kẻ ghen tuông, hẹp hòi, mưu đồ hủy hoại thanh danh nàng. Chẳng ngờ, vị hôn thê của huynh trưởng là Dụ Chiêu Quận chúa liền tại chỗ từ hôn, lại còn mỉa mai huynh trưởng cùng dưỡng muội có tư tình, khiến cả hai thân bại danh liệt, hôn sự gian nan. Huynh trưởng vì đắc tội Đại Trưởng công chúa mà tiền đồ tan tành, bị đày đi nơi xa. Dưỡng muội bị đuổi khỏi cửa, phải làm thiếp cho kẻ khác. Phụ thân muốn chiêu mộ con rể để nối dõi tông đường, nào ngờ Đào Như Tương từ lâu đã ngầm liên thủ cùng Đoan Vương, bày ra kế sách báo thù. Cuối cùng, nàng gả vào Đoan Vương phủ, lại hạ dược đoạn tử tuyệt tôn cho phụ thân cùng huynh trưởng, khiến Đào gia hoàn toàn tuyệt tự. Đây là một thiên cổ đại trạch đấu báo thù sảng văn, nữ chính lạnh lùng tính kế, tự tay nghiền nát tất cả những kẻ từng hãm hại mình.
Báo thù
Cổ trang
1