Chỉ còn lại chiếc phượng quan lấm lem bùn đất, cô đ/ộc nằm lại dưới chân bậc thềm.
Sau đó, tôi không bao giờ gặp lại Tiêu Dật Hành nữa.
Chỉ thỉnh thoảng trong quán trà, nghe những thương nhân đi đường nhắc đến tin tức từ kinh thành.
Nghe nói đương kim Thánh thượng sau khi từ chuyến vi hành phương Nam trở về, đã mắc căn b/ệnh ho ra m/áu, sức khỏe ngày càng sa sút.
Nghe nói tính tình ngài càng lúc càng kỳ quái, Vị Ương cung trở thành cấm địa, không cho phép bất cứ ai lại gần.
Nghe nói ngài suốt đêm này qua đêm khác ngồi trên bậc thềm của đại điện, tay luôn mân mê một miếng vải thô cũ kỹ.
Đó là miếng vải tôi từng dùng để gói trang sức, bỏ lại khi chuẩn bị rời cung năm xưa.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, lại năm năm nữa trôi qua.
Tiết xuân ở thành Dương Châu nắng vàng rực rỡ.
Tôi ngồi dưới giàn nho trong sân, nhìn đôi con của mình đang đuổi bắt đùa nghịch.
Lục Trường Chu bưng một bát yến sào chưng đường phèn vừa nấu xong đi tới, thổi nguội rồi đưa đến bên miệng tôi.
“Ninh nương, há miệng nào.”
Tôi cười ăn một thìa, vị ngọt lan tỏa tận đáy lòng.
Còn ở Tử Cấm Thành cách xa ngàn dặm.
Tiêu Dật Hành nằm trên long sàng, bàn tay g/ầy guộc siết ch/ặt miếng vải thô ấy.
Thái y quỳ rạp cả một sàn, năm vị hoàng tử khóc lóc gào thét trước giường.
Thế nhưng, đôi mắt ngài lại nhìn thẳng vào hư không.
Trong thước phim quay chậm cuối cùng của cuộc đời, ngài không thấy giang sơn vạn dặm của mình.
Ngài chỉ thấy đêm tuyết năm ấy nhiều năm về trước.
Ngài tự cho là thâm tình nói với tôi: “Thanh Thanh, trẫm đã hạ mình xuống để dỗ dành nàng rồi.”
Tiêu Dật Hành nhắm mắt lại.
Một giọt nước mắt đục ngầu lăn dài theo khóe mắt già nua của ngài, rơi xuống chiếc gối ngọc lạnh lẽo.
Cho đến tận lúc ch*t, ngài vẫn không thể chờ được câu tha thứ ấy.