Tôn Bình sững người một lúc, rồi ngay lập tức gào lên.
“Lâm Huệ An! Bà là cái thái độ gì? Chồng bà cưỡ/ng hi*p cháu gái tôi, bà còn dám ngang ngược thế sao?”
Tôi không thèm đếm xỉa đến bà ta, đi thẳng đến trước mặt Hứa Đình Đình.
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt nó, giọng bình thản không chút gợn sóng.
“Hứa Đình Đình, tôi hỏi lại cô lần cuối.”
“Cô chắc chắn, ba giờ sáng qua, lão Thẩm đã vào phòng cô và cưỡ/ng b/ức cô?”
Hứa Đình Đình cắn môi, gật đầu lia lịa, lùi lại phía sau lưng Tôn Bình.
“Phải... thầy Thẩm mặc chiếc áo khoác gió dẫn đoàn của thầy ấy, sức thầy ấy rất mạnh... cháu không thể phản kháng...”
Tôn Bình lập tức giơ điện thoại lên, dí tấm ảnh bóng lưng kia vào mặt tôi.
“Mọi người nhìn đi! Người trong ảnh này, quần áo, vóc dáng, không phải Thẩm Kiến Quốc thì còn là ai?”
“Bà còn muốn tẩy trắng cho lão ta sao? Mơ đi!”
“Hôm nay nhất định phải cho chúng tôi một lời giải thích, ba mươi vạn phí tổn thất tinh thần, không thiếu một xu!”
Tôi mỉm cười, chỉ vào cái bóng lưng đang mặc áo khoác gió dẫn đoàn, đang đẩy cửa bước vào trong ảnh.
Tôi tiến lên một bước, sát lại gần tai Tôn Bình, hạ thấp giọng.
“Bà đoán xem, người bước vào căn phòng này tối qua rốt cuộc là ai...”
Tôi ngẩng đầu, nhìn đám đông đang sôi sục, chậm rãi kéo chiếc túi vải bố mang theo bên mình.
Lôi từ trong đó ra một xấp giấy tờ đóng dấu đỏ chót.
Tôi đ/ập mạnh xấp giấy xuống chiếc bàn trước mặt hiệu trưởng.
“Bà nói ba giờ sáng qua, ông ấy đã vào phòng cô ta?”
Tôi nhìn chằm chằm Hứa Đình Đình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
“Xin lỗi nhé.”
“Chồng tôi, Thẩm Kiến Quốc, vì đột ngột bị viêm túi mật cấp tính, nên ngay đêm đầu tiên đến nơi, đã được đưa vào b/ệnh viện nhân dân thành phố để làm phẫu thuật!”
“Năm ngày qua, anh ấy luôn nằm trong ICU và phòng vô trùng!”
Cả hiện trường im phăng phắc.
Biểu cảm trên mặt Tôn Bình đông cứng lại.
“Bà... bà nói dối!”
Tôi lại giơ tấm ảnh bà ta đăng trong nhóm lên, chỉ vào cái bóng lưng trên đó.
“Còn về người mặc chiếc áo khoác gió dẫn đoàn, mỗi tối lấy điện thoại của anh ấy đăng thông báo trong nhóm, và tối qua bước vào căn phòng đó...”
Tôi dừng lại một chút, nhìn Tôn Bình.
“Là tôi!”
Trong đám đông bùng n/ổ những tiếng thốt lên kinh ngạc không thể tin nổi.
“Ồ...”
Ánh mắt tất cả mọi người quét qua quét lại giữa tôi và xấp giấy tờ.
Hiệu trưởng vội vàng chộp lấy xấp giấy trên bàn, lật giở liên hồi.
“Giấy nhập viện cấp c/ứu b/ệnh viện nhân dân thành phố, giấy cam kết phẫu thuật, bảng kê chi tiết phí phòng chăm sóc đặc biệt...”
Giọng hiệu trưởng đọc lên cũng r/un r/ẩy.
Trên đó đóng dấu đỏ của b/ệnh viện rất rõ ràng, ngày tháng chính là ngày đầu tiên của trại hè.
Mặt Tôn Bình trắng bệch như c/ắt, ngay cả đôi môi cũng chẳng còn chút huyết sắc.
“Không thể nào... điều này không thể nào!”
Bà ta như kẻ đi/ên lao đến cư/ớp lấy xấp giấy tờ.
“Lão Thẩm rõ ràng mỗi ngày đều gửi định vị trong nhóm! Lão ta còn kiểm tra phòng nữa mà!”
Tôi cười lạnh.
“Sao? Chỉ cho phép cháu gái bà giả b/ệnh ăn vạ, không cho phép tôi thay chồng mình làm việc sao?”
“Lão Thẩm đổ b/ệnh bất ngờ, để không ảnh hưởng đến tiến độ trại hè, tôi đã thức đêm chạy đến tiếp quản công việc của anh ấy.”
“Tôi mặc áo khoác của anh ấy, đội mũ, dùng điện thoại của anh ấy đăng thông báo.”
“Tôi vốn chỉ muốn thay anh ấy hoàn thành tốt nhiệm vụ.”
“Không ngờ, các người lại giăng bẫy mỹ nhân kế.”
Tôi quay người, đối diện với những blogger tự truyền thông đang giơ điện thoại livestream, và cả những phụ huynh vừa rồi mắ/ng ch/ửi dữ dội nhất.
“Các người không phải muốn xem bằng chứng sao?”
“Được, tôi cho các người xem bản nét căng.”
Tôi lấy từ trong túi ra một chiếc điện thoại khác, trực tiếp kết nối với chiếc loa Bluetooth công suất lớn đặt bên ngoài phòng bảo vệ của trường.
Tôi nhấn mở một đoạn video.
Góc quay của video là từ khe tủ quần áo hướng ra ngoài.
Màn hình sáng lên, 2 giờ 50 phút sáng hôm qua.
Tôi mặc áo khoác gió của lão Thẩm, nằm trên giường.
Đúng 3 giờ, cửa phòng vang lên tiếng “tít” mở khóa.
Hứa Đình Đình rón rén bước vào.
Nó cầm thẻ phòng dự phòng trên tay, nhìn cái bóng người nhô lên trên giường, căn bản không dám đến gần.
Nó đi thẳng đến trước gương bàn trang điểm, Hứa Đình Đình trong video giơ hai tay lên, bóp ch/ặt cổ mình.
Dùng sức mạnh đến mức mặt đỏ bừng lên.
Cho đến khi trên cổ hằn lên một vết đỏ đ/áng s/ợ.
Sau đó, nó kéo lệch cổ áo mình, vò rối tóc.
Nó giơ điện thoại lên, hướng về phía mình trong gương và cái bóng lưng trên giường, tìm góc độ hồi lâu rồi nhấn nút chụp.
Vừa chụp, nó vừa nhấn nút ghi âm.
Trong loa phát ra tiếng của Hứa Đình Đình rất rõ ràng.
“Cô ơi, ảnh chụp xong rồi, bóng lưng cũng chụp vào rồi.”
“Ngày mai có thể bắt lão ta mang ba mươi vạn đến bịt miệng rồi đúng không?”