Chỉ bằng một ánh mắt của Trần Tử An, tôi đã bị tống lên xe.
Liễu Nguyệt nép trong lòng anh ta, hé một mắt lén nhìn tôi, khóe miệng cong lên.
Trần Tử An ôm lấy vai Liễu Nguyệt, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô ta.
Xe bắt đầu chuyển bánh.
Ngay khi lên xe, có người đã tiêm cho tôi th/uốc an thần.
Trước khi rơi vào hôn mê, tôi như trở về đêm hôm đó.
Căn nhà của mẹ, quần áo bị x/é rá/ch, và tiếng gào thét thảm thiết của tôi.
Trần Tử An đã xuất hiện vào khoảnh khắc tôi tuyệt vọng nhất.
Tôi từng tưởng rằng gặp được Trần Tử An là ân huệ lớn nhất mà ông trời ban cho mình.
......
Khi tôi tỉnh lại, xung quanh trắng xóa đến chói mắt.
Cửa sổ rất cao, có hàn song sắt, đây là phòng b/ệnh dành cho b/ệnh nhân t/âm th/ần để ngăn họ bỏ trốn.
Trên cổ tay có thêm dây đai cố định, buộc ch/ặt vào thành giường sắt, siết đến đ/au nhói.
Tiếng bước chân vang lên ở cửa. Tôi tưởng là y tá, nhưng người bước vào lại là Trần Tử An.
Anh ta mặc áo blouse trắng, tay cầm một tập hồ sơ b/ệnh án.
Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta.
“Trần Tử An...... anh thả tôi ra! Tôi không bị b/ệnh!”
Anh ta không thèm để ý đến tôi, lật hồ sơ b/ệnh án ra.
“B/ệnh nhân Lâm Du Nhiên, trầm cảm sau sinh kèm theo chứng hoang tưởng bị hại nghiêm trọng, có khuynh hướng b/ạo l/ực, gây nguy hiểm cho người nhà. Nhập viện theo dõi, khuyến nghị giám hộ dài hạn.”
Anh ta khép b/ệnh án lại, cúi đầu nhìn tôi.
“Bản chẩn đoán này, tôi đã ký tên, b/ệnh viện cũng đã lưu hồ sơ.”
“Cô ngoan ngoãn phối hợp điều trị thì sẽ bớt phải chịu khổ.”
Ánh mắt anh ta rơi xuống ngựk tôi.
“Liễu Nguyệt nói con bé cần bú sữa mẹ đến một tuổi.”
Tôi quay mặt đi, nơi đó của tôi đã khô quắt chỉ còn trơ xươ/ng sườn, làm gì còn sữa.
“Anh đã gi*t con tôi, còn muốn bắt tôi cho đứa con hoang đó bú sữa sao?”
“Có muốn cũng không còn sữa nữa đâu.”
Anh ta cúi người ghé sát vào tai tôi.
“Cô biết mà, có một cách khiến người phụ nữ đã mất sữa có thể tiết sữa trở lại.”
“Nhanh hơn cả uống th/uốc.”
Lòng tôi chùng xuống.
Anh ta mở cửa bước ra ngoài, để cho hai gã đàn ông vạm vỡ bước vào.
Hai gã này không mặc đồng phục, một tên trong đó li/ếm li/ếm môi, tiến về phía tôi.
“Bác sĩ Trần đã dặn rồi.”
Gã cười, để lộ hàm răng vàng ố.
“Chúng tao càng dùng sức, cô càng có cảm giác, sữa sẽ về thôi.”
Gã còn lại tắt camera ở góc tường, đèn đỏ phụt tắt.
“Có hét cũng vô ích, căn phòng này cách âm. Cô có hét rá/ch cổ họng thì bên ngoài cũng không nghe thấy đâu.”
Họ áp sát vào tôi, một bên kéo x/é cổ áo b/ệnh nhân, một bên đ/è ch/ặt thân thể tôi xuống.
Trong lúc giãy giụa, tôi cắn mạnh vào tay một tên.
Nó trở tay t/át thẳng vào mặt tôi, tai tôi ù đi một tiếng dài.
Ngay sau đó, những ngón tay thô ráp thọc vào eo và đùi tôi.
Đến lúc cần thiết, chúng áp máy hút sữa vào ngựk tôi.
Lần này đến lần khác, lặp đi lặp lại......
Không biết bao lâu sau, Trần Tử An bước vào.
Nhìn bình sữa, anh ta ra lệnh cho hai gã kia.
“Ngày mai tiếp tục. Lượng sữa không đủ.”
Khóa cửa lại rơi xuống.
Tôi nhắm mắt lại, chịu đựng nỗi đ/au x/é lòng, đếm từng ngày.
Tôi nghĩ người đó chắc cũng sắp đến đón mình rồi.
......
Vài ngày sau, Liễu Nguyệt rời trung tâm ở cữ, mang theo đứa bé dọn vào phòng tôi.
Con cô ta vẫn uống sữa của tôi.
Buổi tối, sau khi Liễu Nguyệt dỗ con ngủ, cô ta bắt đầu ve vãn Trần Tử An.
Hơi thở cô ta dần trở nên dồn dập, nhưng Trần Tử An lại đẩy cô ta ra.
Anh ta mặc quần áo chuẩn bị ra ngoài.
Liễu Nguyệt hỏi anh ta định đi đâu.
“Anh đi xem Lâm Du Nhiên thế nào, dạo này cô ta cứ có biểu hiện kỳ lạ.”
Liễu Nguyệt chưa kịp níu kéo, Trần Tử An đã ra khỏi cửa.
Đến b/ệnh viện, Trần Tử An định vào phòng b/ệnh thăm tôi.
Y tá bước đến, báo cáo tình hình.
“Bác sĩ Trần...... phu nhân của anh, đã được đón đi rồi.”
“Làm sao có thể? Không có chẩn đoán xuất viện của tôi, sao các người có thể để cô ấy đi?”
Trần Tử An sải bước đến phòng b/ệnh, đẩy cửa ra.
“Nguời đâu!”
“Kẻ nào to gan như vậy, dám đón cô ấy đi?”
Y tá lộ vẻ khó xử, không dám nói lớn tiếng.
“Bác sĩ Trần...... là viện trưởng đích thân đến làm thủ tục xuất viện. Thủ tục đầy đủ, chúng tôi...... chúng tôi không có quyền ngăn cản.”
Trần Tử An tất nhiên biết viện trưởng là ai.
Là một ông già chỉ còn ba năm nữa là nghỉ hưu, có qu/an h/ệ cá nhân khá tốt với anh ta, lễ tết vẫn thường xuyên qua lại.
“Viện trưởng Trương luôn tôn trọng chẩn đoán của tôi, sẽ không bao giờ đón người đi mà không báo trước.”
“Không phải viện trưởng Trương.”
Giọng của y tá trưởng càng lúc càng nhỏ.
“Là viện trưởng mới đến. Sáng nay vừa làm xong thủ tục bàn giao. Họ Tống, là Tống--.”
Lời cô ta chưa nói dứt, cuối hành lang vang lên những tiếng bước chân thong thả.
Trần Tử An quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn vạm vỡ đang tiến về phía này.