Hồi nhỏ, mỗi kỳ nghỉ anh ấy đều đến nhà ông nội chơi, qua lại vài lần nên chúng tôi trở nên thân thiết.
Không lâu sau đó, anh bị bố sắp xếp ra nước ngoài, từ đó hai đứa không còn gặp lại nhau nữa.
Trước lúc đi, anh tỏ tình với tôi, nói rằng sẽ quay lại tìm tôi.
Khi đó tôi còn khờ dại, chỉ coi đó là một câu chuyện cười.
Tống Hoài Cẩn nới lỏng môi, xót xa nói:
"Sau khi về nước, anh đã đến đồn cảnh sát hỏi rõ, lúc đó gã đàn ông kia căn bản chẳng làm gì được em cả."
"Hắn hiểu lầm em đã đành, vậy mà còn lấy chuyện đó ra để làm tổn thương em."
"Những tấm ảnh đó cũng là giả, là th/ủ đo/ạn Trần Tử An dùng để tiếp tục kiểm soát em."
Tôi ôm anh ch/ặt hơn.
"Hoài Cẩn, cảm ơn anh."
"Em đã dặn luật sư, nếu không liên lạc được với em thì hãy đến b/ệnh viện tìm em."
"Không ngờ anh đã tìm thấy luật sư, và cùng họ đến c/ứu em."
"Lần trước em đã bỏ lỡ anh, lần này làm sao em có thể để tuột mất nữa."
Anh nhẹ nhàng hôn lên môi tôi, tôi cuộn mình trong lòng anh, ngủ một giấc thật yên bình.
Sáng hôm sau vừa tỉnh dậy, tôi thấy một chiếc nhẫn đặt cạnh gối.
"Lâm Du Nhiên, gả cho anh nhé."
Anh quỳ một gối bên cạnh giường.
Tôi không kìm được mà lấy tay che mặt khóc nức nở, anh lúng túng lau nước mắt cho tôi.
"Không sao đâu, nếu em còn sợ hãi hôn nhân, anh có thể đợi bao lâu cũng được."
Tôi lắc đầu, đeo chiếc nhẫn ấy vào tay.
Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười.
Chẳng bao lâu sau, không còn ai quan tâm đến chuyện nhà họ Trần nữa, thay vào đó là tin tức kết hôn của tôi và Tống Hoài Cẩn.
Buổi tối, Tống Hoài Cẩn đang bóp vai cho tôi.
"Anh nói xem, sao mấy tay phóng viên bây giờ rảnh rỗi thế không biết, chuyện riêng của người ta mà cũng muốn soi cho bằng sạch."
Anh dạo này rất phiền lòng vì đám paparazzi quanh biệt thự.
Tôi bật cười.
"Cũng nhìn xem cậu chủ Tống là ai chứ, anh là con trai người giàu nhất Kinh Châu, không chịu thừa kế gia nghiệp mà lại đi làm viện trưởng b/ệnh viện, giờ lại đột ngột công khai kết hôn, chẳng phải là tin nóng nhất rồi sao."
Tống Hoài Cẩn cũng cười, bàn tay đang mát-xa chuyển xuống chân tôi.
"Vốn dĩ ban đầu là bố ép anh ra nước ngoài, nếu không anh đã luôn ở bên cạnh em rồi, đâu đến lượt Trần Tử An, còn để hắn b/ắt n/ạt em ra nông nỗi này."
Tôi nâng khuôn mặt anh lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi đang càu nhàu ấy.
Lời hứa năm xưa, anh chưa từng quên.
Về phần Trần Tử An, đã lâu rồi tôi không nghe tin tức gì về hắn.
Vụ án ly hôn được xử vắng mặt do Trần Tử An luôn trốn tránh.
Người tài xế cũ của nhà họ Trần thỉnh thoảng lại kể cho tôi tình hình của hắn.
Ông nói mẹ con Trần Tử An trút hết gi/ận dữ lên đầu Liễu Nguyệt.
Cô ta bị đá/nh đến mức không còn mảnh da nào lành lặn, phải quỳ trước mặt Trần Tử An c/ầu x/in tha thứ.
Càng c/ầu x/in càng bị đá/nh đ/au hơn, Liễu Nguyệt gào lên ch/ửi rủa:
"Trần Tử An, anh còn không bằng một sợi lông chân của em trai anh, mỗi lần lên giường với anh tôi đều thấy gh/ê t/ởm tận cùng!"
"Còn bà nữa, cả đời này bà h/ận thấu xươ/ng những đứa con hoang, đến cuối cùng lại lấy sữa của cháu ngoại ruột để nuôi con của con hoang chồng bà, đúng là quả báo nhãn tiền!"
Khi Liễu Nguyệt sắp bị đá/nh ch*t, Trần Tử Tường xuất hiện, cầm theo di chúc của ông Trần để khởi kiện mẹ con nhà họ Trần.
Bà mẹ Trần vì bị kích động mà phát đi/ên, kéo theo Liễu Nguyệt cùng nhảy xuống biển t/ự s*t.
Còn Trần Tử An thì hoảng lo/ạn bỏ trốn.
Cuộc điều tra tại b/ệnh viện cũng kết thúc, Trần Tử An bị phát hiện có nhiều sai phạm trong quá trình hành nghề.
Phía b/ệnh viện quyết định sa thải và truy c/ứu trách nhiệm pháp lý.
Nhưng Trần Tử An bặt vô âm tín, không lâu sau, cảnh sát đã phát lệnh truy nã hắn.
Còn tôi, ngay ngày hôm sau khi nhận được phán quyết ly hôn, tôi và Tống Hoài Cẩn đã đi đăng ký kết hôn.
Cuộc sống cứ thế trôi đi theo hướng tốt đẹp hơn.
Nhưng vào một đêm mưa, một người rá/ch rưới, chân không đi giày, bước đến trước mặt tôi.
"Du Nhiên, xin lỗi em, anh không muốn ly hôn, em tái hôn với anh được không?"
Tôi chưa kịp nhìn rõ hắn là ai, hắn đã quỳ sụp xuống trước mặt, ôm ch/ặt lấy chân tôi.
Tôi sợ hãi tột độ, muốn giãy ra mà không được.
Khi nhìn rõ đó là Trần Tử An, tôi vung tay t/át thẳng vào mặt hắn.
"Trần Tử An, giữa tôi và anh đã kết thúc rồi."
"Không! Du Nhiên, anh cũng bị lừa mà! Em tha thứ cho anh được không?"
"Chúng ta vẫn còn con, thằng bé đang ở cô nhi viện thành phố bên cạnh, chẳng phải em đã đón nó ra rồi sao?"
Hắn không nhắc đến con thì thôi, vừa nhắc đến, trong đầu tôi chỉ toàn là h/ận th/ù.
"Trần Tử An! Sao anh còn mặt mũi nhắc đến con!"
"Vì đứa con hoang đó mà anh đem con mới sinh của tôi vứt vào cô nhi viện, còn tà/n nh/ẫn hút sữa của tôi, anh không xứng đáng ở bên tôi!"
Trần Tử An đi/ên cuồ/ng lắc đầu, ôm ch/ặt lấy chân tôi hơn.
"Có phải Tống Hoài Cẩn không cho em tha thứ cho anh đúng không?"
"Du Nhiên, sao em ngốc thế, hắn cũng là bác sĩ t/âm th/ần, em bị hắn tẩy n/ão rồi!"
"Em vẫn còn yêu anh đúng không? Chúng ta về nhà đi được không?"
Tôi không muốn nghe thêm những lời đi/ên rồ của hắn nữa, nhưng cơ thể lại không thể nào giãy thoát ra được.