“Tô Thanh, anh nghĩ thông suốt rồi, nếu em thích đứa bé này, chúng ta cứ nuôi nó đi.”
Giọng điệu anh ta dịu dàng khiến tôi buồn nôn.
Nhìn sự tính toán thoáng qua trong đáy mắt anh ta, tôi cười lạnh trong lòng.
Tôi biết chắc chắn anh ta sẽ không dễ dàng thỏa hiệp như vậy.
Thứ Sáu, Chu Thành nói muốn mời bố mẹ hai bên đi ăn.
“Tô Thanh, nhận nuôi con là chuyện lớn, chúng ta phải thưa chuyện với bố mẹ một chút.”
Anh ta cười đầy vẻ chân thành.
Tôi gật đầu: “Được thôi, vừa hay em cũng có vài chuyện muốn nói với mọi người.”
Bữa tiệc gia đình được đặt tại một tửu lâu có đẳng cấp không hề thấp.
Bố mẹ Chu Thành ăn mặc quê mùa, vừa vào cửa đã chỉ trỏ vào cách bài trí của phòng bao.
“Aiza, bữa này tốn bao nhiêu tiền đây? A Thành à, con ki/ếm tiền không dễ dàng gì, con bé Tô Thanh này cũng không biết điều quá.”
Mẹ chồng liếc mắt nhìn tôi, vẻ mặt đầy khó chịu.
Bố mẹ tôi ngồi một bên, sắc mặt hơi khó coi.
Chu Thành vội vàng giảng hòa: “Mẹ, hôm nay có việc chính.”
Ba tuần rư/ợu qua đi, Chu Thành đột nhiên đặt đũa xuống, thở dài thườn thượt.
“Bố, mẹ, con xin lỗi, con thật sự không thể giấu thêm được nữa.”
Viền mắt anh ta đỏ hoe ngay lập tức, khả năng diễn xuất sánh ngang ảnh đế.
“Tô Thanh, anh luôn tưởng tình cảm của chúng ta rất tốt, nhưng tại sao em lại đối xử với anh như vậy?”
Mẹ tôi cau mày: “Chu Thành, con nói vậy là ý gì?”
Chu Thành lấy từ trong túi ra một xấp ảnh và video, vứt cái “bộp” xuống bàn.
Trong ảnh là cảnh tôi và Giang Viễn chơi đùa ở công viên, còn có vài tấm chụp bóng lưng tôi ra vào khoa sản.
Tuyệt nhất là còn có một tờ giấy khai sinh giả.
“Tô Thanh lén lút sau lưng tôi, ở bên ngoài sinh con với người khác!”
Chu Thành gào thét, như một nạn nhân phải chịu nỗi nh/ục nh/ã ê chề.
“Đứa bé tên Giang Viễn này căn bản không phải là nhận nuôi gì cả, nó chính là con hoang của cô ta và cái tên Giang Dã kia!”
Mẹ chồng vừa nghe xong liền bật dậy.
“Đồ Tô Thanh kia! Nhìn thì có vẻ đoan trang, hóa ra là loại đàn bà lăng loàn!”
Bà ta lao tới định t/át tôi.
Mẹ tôi đẩy bà ta ra, tức gi/ận đến mức toàn thân r/un r/ẩy.
“Chu Thành, con nói chuyện phải có bằng chứng!”
“Bằng chứng ở ngay đây!”
Chu Thành chỉ vào Giang Viễn, vẻ mặt đầy gh/ê t/ởm.
“Đứa trẻ này trông giống hệt tên Giang Dã kia, mọi người không tin thì cứ đi kiểm chứng!”
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy đắc ý.
“Tô Thanh, cô ngoại tình trong hôn nhân, căn nhà và tiền tiết kiệm này, cô đừng hòng mang đi một xu! Cô phải tay trắng rời đi, còn phải bồi thường cho tôi!”
Liễu Y Y không biết xuất hiện ở cửa phòng bao từ lúc nào.
Cô ta dắt theo con trai mình, nhìn tôi đầy thương cảm.
“Cô Tô, sao cô có thể đối xử với anh Thành như vậy? Vì gia đình này, anh ấy mỗi ngày chỉ dám ăn mì gói...”
Tôi nhìn vở kịch nực cười này, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Tôi cười càng lúc càng lớn, cười đến mức nước mắt sắp trào ra.
“Tô Thanh, cô cười cái gì? Đồ đàn bà đi/ên này!”
Chu Thành bắt đầu hoảng lo/ạn.
Tôi nín cười, lấy từ trong túi ra hai tệp tài liệu, nhẹ nhàng đặt lên bàn xoay.
“Tệp thứ nhất, là thủ tục nhận nuôi hợp pháp của Giang Viễn.”
“Nó không có qu/an h/ệ huyết thống với Giang Dã, cũng không có với tôi.”
Sắc mặt Chu Thành cứng đờ: “Không thể nào... vậy tại sao nó lại trông giống...”
“Nó trông giống Giang Dã thì liên quan gì đến tôi?”
“Anh tưởng ai cũng trơ trẽn giống anh sao!”
Tôi ngắt lời anh ta, lấy ra một tài liệu khác.
“Tệp thứ hai, mới là màn kịch hay của ngày hôm nay.”
Đó là một bản báo cáo xét nghiệm ADN.
Trên đó viết rõ ràng: Chu Thành và con trai của Liễu Y Y, x/ác suất huyết thống 99,99%.
Phòng bao im phăng phắc.
“Chu Thành, lương tháng anh ba mươi hai nghìn, lừa tôi lương tháng ba nghìn.”
“Ba năm nay, anh chuyển khoản cho Liễu Y Y tổng cộng một triệu hai trăm nghìn tệ.”
Tôi nói một câu, mặt Chu Thành lại tái đi một phần.
“Anh muốn tôi tay trắng rời đi?”
Tôi đứng dậy, bước đến trước mặt Chu Thành, đ/ập tờ phiếu lương ba mươi hai nghìn tệ đó vào mặt anh ta.
“Chu Thành, anh có phải tưởng cả thiên hạ này chỉ có mình anh là người thông minh không?”
“Không... đây không phải là thật!”
Chu Thành đi/ên cuồ/ng muốn x/é nát bản xét nghiệm.
Liễu Y Y mặt c/ắt không còn giọt m/áu, quay đầu nhìn Chu Thành.
“Chu Thành! Anh không phải nói căn nhà này đứng tên anh sao?”
Chu Thành ngồi bệt xuống ghế, môi r/un r/ẩy.
“Y Y... em nghe anh giải thích...”
“Giải thích cái gì?”
Tôi cười lạnh.
“Giải thích việc anh thực ra là một kẻ ăn bám, đến tiền m/ua rau của vợ cũng phải bớt xén?”
“Hay giải thích việc anh thực ra chỉ là một kẻ thế thân mà tôi tìm đến?”
Chu Thành đột ngột ngẩng đầu: “Thế thân? Cô nói cái gì?”
Tôi lấy ảnh của Giang Dã ra, đặt lên bàn.
“Chu Thành, nhìn khuôn mặt này đi.”