"Không cần đâu, ta không sao, chỉ là b/ệnh cũ thôi."
Ta níu lấy nàng, không để nàng rời đi.
Hiện giờ ta chẳng muốn gặp Tiêu Lâm Uyên.
Chỉ cần nhìn thấy ngài, ta lại nhớ đến những lời Liễu Nguyệt Khanh nói, cũng lại một lần nữa ý thức được rằng, bản thân chỉ là kẻ thế thân cho một người đàn bà khác.
Thế là, ta tự nh/ốt mình trong phòng, không chịu gặp bất cứ ai.
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Lâm Uyên vẫn đích thân tới.
Ngài bưng một bát th/uốc vừa sắc xong, đứng trước giường nhìn ta hồi lâu.
"Tại sao lại trốn tránh cô?"
Ta vùi mặt vào chăn, đáp lại bằng giọng nghèn nghẹn.
"Dân nữ thân thể không khỏe, sợ truyền b/ệnh khí sang cho Vương gia."
"Thẩm Ninh."
Trong giọng nói của ngài thêm vài phần bất lực.
"Ngẩng đầu lên, nhìn ta đi."
Ta trốn trong chăn không hề nhúc nhích.
Tiêu Lâm Uyên khẽ thở dài, đặt bát th/uốc bên cạnh giường rồi ngồi xuống.
"Liễu Nguyệt Khanh hôm qua rốt cuộc đã nói gì với nàng?"
Thân thể ta cứng đờ.
Hóa ra, ngài đã biết nàng ta từng đến đây.
Ta cuối cùng không nhịn được mà vén chăn lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn ngài.
"Những lời nàng ta nói là thật sao? Vương gia đối tốt với ta, chỉ vì... chỉ vì ta trông giống Hoàng hậu nương nương?"
Tiêu Lâm Uyên nhìn chằm chằm vào ta, không trả lời ngay.
Sự im lặng của ngài khiến chút hy vọng cuối cùng trong lòng ta cũng dần tan biến.
Hóa ra, tất cả đúng là ta tự đa tình.
Ta muốn giả vờ cười một cách không chút bận tâm, nhưng nước mắt lại rơi xuống trước.
"Vương gia, những ngày qua, đa tạ ngài đã chăm sóc. Đợi ta thêu xong 'Giang Sơn Xã Tắc Đồ', nhận được số tiền còn lại, ta sẽ rời đi ngay, không làm phiền ngài nữa."
Nói xong, ta vén chăn định xuống giường, nhưng cổ tay đột nhiên bị ngài nắm ch/ặt.
"Ai nói với nàng, nàng trông giống Hoàng hậu?"
Giọng điệu của Tiêu Lâm Uyên nghiêm nghị chưa từng thấy.
Ta ngẩn người.
"Chẳng lẽ không phải sao?"
"Tất nhiên là không."
Ngài nhìn vào mắt ta, từng chữ từng chữ thốt ra.
"Thẩm Ninh, nàng không giống bất kỳ ai cả, nàng chính là chính mình."
Nói đến đây, ngài hít sâu một hơi, như thể cuối cùng đã đưa ra một quyết định nào đó.
"Nếu nhất định phải nói nàng giống ai, thì đó cũng không phải là Hoàng hậu, mà là mẫu thân của nàng, cô cô của cô, muội muội ruột duy nhất của Tiên đế, Chiêu Dương Trưởng công chúa."
Bên tai đột nhiên tĩnh lặng, đầu óc ta cũng trở nên trống rỗng.
Trưởng công chúa?
Nương ta, sao có thể là Trưởng công chúa?
Người rõ ràng chỉ là một người phụ nữ bình thường mặc áo vải thô, ngày ngày ngồi kh//âu vá quần áo cho ta.
"Không thể nào... điều đó không thể nào."
Ta lắc đầu, theo bản năng lùi lại phía sau.
"Vương gia, ngài đừng dùng chuyện này để lừa ta."
"Cô không lừa nàng."
Tiêu Lâm Uyên lấy từ trong ngựk ra một miếng ngọc bội nhỏ hình phượng, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay ta.
"Đây là tín vật mẫu hậu tặng cho cô cô khi người rời cung năm đó, cùng với miếng ngọc mà phụ thân nàng, Thẩm Sách, để lại cho nàng, vốn dĩ là một cặp."
Ta cúi đầu nhìn xuống, bất kể là chất liệu ngọc hay hình phượng trên đó, đều hoàn toàn giống hệt miếng ngọc ta vẫn đeo từ nhỏ đến giờ.
"Năm đó Chiêu Dương cô cô vì muốn ở bên phụ thân nàng mà chủ động xin xóa bỏ phong hiệu, vứt bỏ thân phận công chúa, theo người rời khỏi kinh thành, từ đó ẩn danh mai tích, sống cuộc đời của một người bình thường."
Tiêu Lâm Uyên dừng lại một chút, đáy mắt thêm vài phần đ/au xót.
"Sau đó phụ thân nàng vì c/ứu Trấn Quốc Công mà tử trận, cô cô vì quá đ/au buồn cũng nhanh chóng lâm b/ệnh qu/a đ/ời. Những năm qua, Hoàng huynh và mẫu hậu vẫn luôn sai người tìm ki/ếm họ, nhưng mãi chẳng có tin tức gì."
Ngài nhìn lại ta, giọng điệu cũng trở nên chậm rãi.
"Cho đến ngày đó, nàng nói phụ thân mình tên là Thẩm Sách, cô mới nảy sinh nghi hoặc, sau khi sai người điều tra kỹ lưỡng mới x/ác định được, nàng chính là giọt m/áu duy nhất mà cô cô để lại trên đời này."
Tiêu Lâm Uyên nắm lấy tay ta, trong mắt tràn đầy niềm vui và sự xót xa khi tìm lại được người thân.
"A Ninh, nàng không phải dân nữ bình thường nào cả, nàng là Quận chúa tôn quý nhất của Đại Lương, cũng là biểu muội của cô."
Sự thật này đến quá bất ngờ, ta ngồi trên giường, hồi lâu vẫn chưa thể hoàn h/ồn.
Hóa ra, ta lại là Quận chúa.
Nhưng nếu ta thực sự là Quận chúa, thì bảy năm qua lại là gì?
Ta vì Bùi Độ mà thêu thùa không kể ngày đêm, vắt kiệt tâm huyết, làm m/ù mắt, cũng hoàn toàn h/ủy ho/ại thân thể mình, đến cuối cùng, hắn lại chê ta thô bỉ, ném ta sang một bên.
Người đáng lẽ phải được người thân nâng niu trong lòng bàn tay như ta, lại vì một gã đàn ông không xứng đáng mà tự hànhz hạz mình thành bộ dạng này.
Thật hoang đường, cũng thật nực cười.
Ta cúi đầu nhìn đôi bàn tay đầy vết kim châm và nứt nẻ vì cước, bỗng chốc không kìm được mà bật cười thành tiếng.
Cười đến cuối cùng, nước mắt đã đẫm cả gương mặt.
Tiêu Lâm Uyên không ngăn cản, cũng không khuyên nhủ, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, đưa cho ta một chiếc khăn sạch.