”
“Chỉ cần anh giúp việc này, ngoài số thiết bị mà Kh/inh Ngữ đã hứa, cá nhân tôi sẽ chuyển thêm cho anh năm triệu nữa. Anh là người thông minh, chắc biết cách chọn thế nào cho có lợi.”
Đoạn ghi âm phát xong. Phòng họp im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ trên tường. Đoạn ghi âm này là do chính miệng Cố Tinh Lan nói với tôi ngày hôm qua. Kiếp trước, tôi đã sớm biết cậu ta m/ua chuộc giảng viên để cư/ớp đoạt thành quả của người khác, chỉ là tôi không có bằng chứng. Vì vậy, ngay khoảnh khắc thấy cậu ta đến tìm mình, tôi đã đoán được cậu ta muốn nói gì nên đã chuẩn bị sẵn máy ghi âm.
Sắc mặt Vương đạo sư dần dần trắng bệch. Ông Cố và bà Cố đồng loạt nhìn về phía Cố Tinh Lan đang ngồi bên bàn. Ông Cố thì ngạc nhiên pha lẫn tức gi/ận, còn bà Cố thì bàng hoàng đến mức không thể tin nổi. Diệp Kh/inh Ngữ há hốc miệng, gương mặt đầy vẻ không thể tin được.
Trong phòng livestream, dòng bình luận dừng lại một nhịp rồi bùng n/ổ:
【Giọng này là Cố Tinh Lan? Cậu ta đang hối lộ giáo sư Thẩm sao?】
【Nếu là thành quả thí nghiệm do mình làm ra, tại sao phải đi cửa sau? Chắc chắn là có khuất tất!】
Sắc mặt Cố Tinh Lan thay đổi liên hồi, gần như ngay giây tiếp theo khi đoạn ghi âm kết thúc, hốc mắt cậu ta đã đỏ hoe.
“Ba, mẹ, Kh/inh Ngữ, mọi người nghe con giải thích...”
Cậu ta cúi đầu, đôi vai r/un r/ẩy.
“Con đúng là có tìm riêng giáo sư Thẩm, nhưng con có nỗi khổ tâm riêng.”
“Hôm qua vì con mà Kh/inh Ngữ đắc tội với giáo sư Thẩm, khiến anh ấy mất việc, con cảm thấy áy náy vô cùng.”
“Con chỉ muốn anh ấy phối hợp, nói rằng con đã thành công rồi.”
“Như vậy anh ấy không cần vì cản trở việc trúng tuyển của con mà bị h/ủy ho/ại danh tiếng, mọi người cũng không cần phải chạy đôn chạy đáo nữa...”
“Con thật sự chỉ không muốn liên lụy đến mọi người.”
Nói đoạn, cậu ta ngẩng đầu lên, nước mắt rơi lã chã.
Sự nghi ngờ trong đáy mắt Diệp Kh/inh Ngữ tan biến hơn phân nửa. Cô ta bước tới đỡ lấy cánh tay Cố Tinh Lan, thở dài.
“Tinh Lan, sao em lại ngốc thế chứ?”
Sắc mặt ông Cố và bà Cố cũng dịu lại. Nhưng lông mày ông Cố vẫn khẽ nhíu ch/ặt. Ông ta nhìn lại tôi, ánh mắt lạnh lẽo hoàn toàn.
“Giáo sư Thẩm, cách làm của Tinh Lan đúng là thiếu sót, nhưng xuất phát điểm của cậu ấy là để bảo vệ anh.”
“Anh không những không biết ơn, còn lén lút ghi âm để quay lại cắn ngược một miếng.”
“Vì anh ngay cả đạo đức nghề nghiệp và nhân phẩm cơ bản cũng không có, nhà họ Cố chúng tôi tuyệt đối sẽ không dung thứ cho loại người như anh tiếp tục ở lại giới học thuật.”
Tôi nhìn cảnh gia đình bốn người họ che chở lẫn nhau. Trong lòng chỉ cảm thấy nực cười. Tôi vừa định lên tiếng thì ánh mắt liếc thấy ông Cố ra hiệu cho người trợ lý ngoài cửa. Người trợ lý khẽ gật đầu rồi quay người rời đi.
Chưa đầy hai phút sau, ngoài phòng họp vang lên một tràng âm thanh hỗn lo/ạn. Có người đang gào khóc trong hành lang, âm thanh ngày càng lớn. Cánh cửa bị đẩy mạnh “bộp” một cái.
Một bà lão tóc bạc trắng, mặc chiếc áo bông cũ kỹ loạng choạng lao vào. Trên mặt đầy nước mắt, đôi mắt đỏ ngầu sưng húp, khóe miệng trễ xuống. Hai bảo vệ đi theo phía sau, chỉ giả vờ kéo bà lại một chút liền bị bà hất ra.
“Thẩm Nghiên! Trả lại mạng cho con trai tôi!”
Bà lão vừa vào cửa đã khóa ch/ặt mục tiêu vào tôi, lao thẳng tới, túm lấy áo vest của tôi. Bàn tay bà rất thô ráp, sức lực mạnh đến bất ngờ.
“Chỉ vì nhà chúng tôi nghèo, không đút Iót phong bì cho anh, nên anh cố tình cản trở tư cách trúng tuyển của con trai tôi, đem suất của nó b/án cho người khác!”
“Nó tối qua vì nghĩ quẩn mà nhảy lầu rồi... chính anh đã hại ch*t nó!”
Bà ta vừa gào khóc vừa dùng sức cào cấu. Móng tay quẹt qua mu bàn tay tôi, đ/au rát. Tôi cúi đầu nhìn xuống, trên mu bàn tay đã xuất hiện hai vết xước, m/áu đã rỉ ra.
Diệp Kh/inh Ngữ khoanh tay, khóe miệng khẽ nhếch lên.
“Giáo sư Thẩm, đây là điều anh gọi là đạo đức nghề nghiệp sao?” Giọng điệu đầy mỉa mai.
“Trên tay dính mạng người mà vẫn còn tâm trí đứng đây chỉ trích người khác à?”
Cố Tinh Lan đứng cạnh Diệp Kh/inh Ngữ cũng thở dài.
“Giáo sư Thẩm, nếu anh chịu thừa nhận sai lầm sớm hơn, có lẽ con trai của dì ấy đã không xảy ra chuyện rồi.”
Ông Cố và bà Cố không nói gì. Ông Cố cúi đầu uống trà, như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến mình. Bà Cố quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dòng bình luận trong phòng livestream lại bắt đầu chạy:
【Trời ơi, giáo sư này còn nhận phong bì hại ch*t người sao?】
【Gh/ê t/ởm quá, loại người này nhất định phải điều tra nghiêm ngặt!】
【Người nhà đến gây rối? Nhưng con trai người ta ch*t thật rồi, không giống đang diễn đâu nhỉ?】
Tôi đứng nguyên tại chỗ, mặc kệ bà lão túm lấy áo khoác của mình. Không giãy giụa, không đẩy bà ta ra. Tôi chỉ chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn ông Cố. Bà lão gào khóc thảm thiết, cả người run lên bần bật. Cánh cửa lại mở ra. Hai hàng vệ sĩ mặc vest đen bước vào, mỗi người đều không biểu cảm. Họ nhanh chóng tiến lên, hai người giữ ch/ặt lấy cánh tay bà lão. Bà lão chưa kịp phản ứng gì đã bị kéo sang một bên và ấn xuống. Tất cả mọi người đều quay về phía cửa.