Tôi nhìn thấy một gã ăn mày c/ụt chân đang ngồi xin ăn bên đường.
Hắn ta bẩn thỉu, trong ánh mắt đầy vẻ tham lam và đ/ộc địa.
Tôi chỉ liếc nhìn hắn một cái thản nhiên rồi quay đầu đi.
"Mẹ ơi, chú đó thật đáng thương."
Mẹ dịu dàng xoa đầu tôi.
"Tiểu Dư thật nhân hậu, vậy chúng ta đi m/ua cho chú ấy cái bánh mì nhé?"
Tôi lắc đầu.
"Không cần đâu mẹ, kẻ đáng thương ắt có chỗ đáng h/ận, chúng ta đi thôi."
Tôi nắm lấy tay mẹ, hướng về phía ánh mặt trời, sải bước tiến về phía trước.
Cơn gió nhẹ thổi qua, tôi như nghe thấy tiếng kêu của Tiểu Bạch và tiếng cười hiền hậu của bà nội.
Tạm biệt nhé, Chu Phán Đệ.
Chào nhé, Tiểu Dư.
(Hết)