“Bộ váy cưới này giá tám nghìn tệ, Thẩm Tri Ý, cô không thấy mình quá hư vinh sao?”

Cố Đình Xuyên nhíu mày, ném bộ váy cưới tôi vừa ưng ý lại cho nhân viên cửa hàng.

Quay đầu lại, hắn không hề chớp mắt quẹt thẻ, m/ua cho thanh mai trúc mã Tô Vãn Vãn bộ lễ phục cao cấp trị giá ba trăm nghìn tệ.

“Vãn Vãn da dẻ nh.ạy cả.m, chỉ có thể mặc loại lụa tơ tằm thủ công tùy chỉnh này, làm phù dâu không thể để cô ấy chịu thiệt thòi.”

Khi thanh toán, tôi định tiện tay m/ua một đôi giày cưới giá ba trăm tệ.

“Vãn Vãn nói gót đôi giày đó cao quá, cô ấy nhìn thấy chóng mặt, cô đổi đôi đế bằng đi.”

Cố Đình Xuyên chẳng buồn ngẩng đầu, trực tiếp lấy đôi giày cưới đó ra khỏi quầy thanh toán.

Tôi đặt đôi giày cưới về chỗ cũ, bình thản nói: “Tôi kết hôn, tôi mang.”

“Thế cũng không được, Vãn Vãn bị chứng chóng mặt nghiêm trọng, cô không phải không biết, nhất định phải kí/ch th/ích cô ấy sao?”

Nói xong, Cố Đình Xuyên thái độ kiên quyết, một lần nữa ném đôi giày cưới trở lại.

Tôi cúi đầu nhìn bộ lễ phục ba trăm nghìn, túi xách phiên bản giới hạn, trang sức đắt tiền trên tay Tô Vãn Vãn.

Rồi lại nhìn Cố Đình Xuyên đang cầm hóa đơn, cúi đầu chăm chú kiểm tra điểm tích lũy.

Đột nhiên cảm thấy đám cưới này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Không còn nhẫn nhịn cam chịu như trước, tôi trực tiếp xoay người bước ra khỏi cửa hàng váy cưới.

Trên đường trở về, tôi im lặng không nói một lời.

Cố Đình Xuyên chỉ nghĩ tôi đang làm mình làm mẩy, lạnh mặt không hé răng.

Sau khi nghe một cuộc điện thoại, hắn đột ngột đạp phanh, dừng xe bên cạnh cây cầu vượt biển nơi hoang vắng.

“Vãn Vãn nói cô ấy hơi tức ngựk, anh qua xem một chút.”

“Em biết đấy, sức khỏe Vãn Vãn vẫn luôn không tốt, chúng ta phải chăm sóc cô ấy nhiều hơn, em tự bắt xe về trước đi, anh xem qua rồi về nhà ngay.”

Nói xong, Cố Đình Xuyên đuổi tôi xuống xe, bỏ mặc tôi giữa cơn mưa bão, không chút do dự lái xe về hướng ngược lại với nhà mình.

Khoảnh khắc này, tôi chợt cảm thấy thật vô nghĩa.

Đám cưới này, tôi không kết nữa.

......

Trời tối sầm, mưa như trút nước.

Trên cầu vượt biển gió rít gào, chiếc áo khoác mỏng manh chẳng thể cản nổi cái lạnh thấu xươ/ng.

Tôi đi/ên cuồ/ng vẫy tay giữa mưa, nhưng chẳng có lấy một chiếc taxi nào chịu dừng lại trong thời tiết khắc nghiệt này.

Định lấy điện thoại ra đặt xe công nghệ.

Tôi chợt nhớ đến số dư vỏn vẹn 2,5 tệ trong ví WeChat của mình.

Ngón tay đang lướt trên màn hình khựng lại.

Từ khi quyết định đính hôn, tôi đã giao tài khoản đầu tư và thẻ lương cho Cố Đình Xuyên quản lý.

Hắn nói vì tổ ấm tương lai của chúng tôi, phải tập trung vốn để đầu tư.

Nhưng sau khi giao thẻ lương, tôi lại phát hiện việc dùng tiền ngày càng khó khăn.

Lương sau thuế của tôi mỗi tháng năm mươi nghìn tệ.

Cố Đình Xuyên mỗi ngày chỉ đưa tôi ba mươi tệ tiền sinh hoạt phí.

Trừ đi tiền đi tàu điện ngầm mỗi ngày, số tiền còn lại chẳng đủ ăn một bữa trưa đàng hoàng.

Những mối qu/an h/ệ xã giao bình thường, mỗi lần đều phải tôi xin xỏ ba lần bảy lượt, còn phải nhìn sắc mặt hắn.

“Ầm--”

Một tiếng sấm n/ổ vang trên đỉnh đầu.

Một chiếc xe việt dã màu đen lao vút qua trước mặt tôi.

Bánh xe nghiến qua vũng nước bên đường, b/ắn tung tóe bùn đất lên người tôi.

Chân tôi trượt một cái, cả người ngã nhào xuống mặt đường nhựa thô ráp.

Đầu gối đ/au nhói như x/é, m/áu tươi hòa lẫn với nước bùn chảy dọc theo bắp chân.

Tôi cắn đôi môi tái nhợt, cuối cùng vẫn bấm dãy số đã thuộc lòng ấy.

Thế nhưng, thứ truyền đến trong ống nghe lại là “Xin lỗi, số điện thoại quý khách đang gọi hiện đang bận”.

Ha ha!

Tôi cười khổ, nước mưa lạnh buốt chảy dọc theo gò má.

Sao tôi lại quên mất nhỉ?

Chỉ vì thanh mai trúc mã của Cố Đình Xuyên là Tô Vãn Vãn bị suy nhược th/ần ki/nh nghiêm trọng, thích yên tĩnh.

Cho nên, điện thoại của Cố Đình Xuyên đã cài đặt chế độ không làm phiền với tất cả mọi người.

Đương nhiên, Tô Vãn Vãn là ngoại lệ.

Mỗi khi xảy ra tình huống khẩn cấp, tôi chưa bao giờ liên lạc được với hắn ngay lập tức.

Kể cả lần bà ngoại tôi đột ngột lên cơn đ/au tim nhập viện cũng vậy.

Khi đó, tôi đang ở tỉnh khác theo đuổi một dự án quan trọng.

Khi b/ệnh viện đưa ra thông báo nguy kịch, lòng tôi như lửa đ/ốt.

Gọi cho Cố Đình Xuyên hàng chục cuộc điện thoại, nhưng mãi vẫn không ai bắt máy.

Cuối cùng, tôi c/ầu x/in hết người này đến người khác, thuê xe chạy suốt đêm về thành phố mới kịp nhìn mặt bà lần cuối.

Sau này tôi mới biết, lúc đó Cố Đình Xuyên đang cùng Tô Vãn Vãn ngắm mưa sao băng trên đỉnh núi.

Đó là lần đầu tiên tôi nổi gi/ận với hắn, đ/ập vỡ tất cả ly tách trong nhà.

Cố Đình Xuyên đỏ hoe mắt, thề thốt với tôi rằng sau này chuyện như vậy tuyệt đối sẽ không xảy ra nữa.

Thế nhưng, sau đó tôi mới nhận ra.

Lời thề của hắn chỉ chân thật ngay giây phút thốt ra mà thôi.

Thực tế vẫn cứ làm theo ý mình, chỉ cần Tô Vãn Vãn một cuộc điện thoại, hắn có thể vứt bỏ tôi bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.

Tôi nghiến răng, chật vật bò dậy từ mặt đất.

Mỗi bước đi, đầu gối đều đ/au nhói, nước mưa thấm vào vết thương, đ/au thấu xươ/ng tủy.

Tôi không biết rốt cuộc mình đã đi bộ về nhà bằng cách nào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

An Lan Năm Tháng

Chương 18
Ta và Cố Trường Ninh là cặp phu thê nổi tiếng nhất kinh thành vì... ghét nhau như nước với lửa. Chỉ vì năm đó, hắn cho rằng ta lấy viên thuốc cứu mạng của hắn để cứu bạch nguyệt quang. Mà ta... lại đưa cho hắn một viên thuốc giả. Sau khi thành thân, hắn ngày ngày lưu luyến chốn thanh lâu kỹ quán, còn ta thì thẳng tay giết sạch những hồng nhan tri kỷ của hắn. Ta hành xử ngang ngược, không biết phép tắc, hắn liền công tư phân minh, dâng tấu buộc tội ta trước triều đình. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày hắn chết. Ta vui vẻ hẹn các tỷ muội đánh mạt chược, nào ngờ thua sạch cả một buổi chiều. "Không chơi nữa! Các người ai cũng giỏi quá!" "Chẳng bù cho Cố Trường Ninh, từ nhỏ đến lớn lần nào chơi cũng thua ta." Các vị phu nhân nhìn nhau đầy khó hiểu. "Công chúa đùa rồi. Kinh thành này ai mà chẳng biết tài đánh bài của phò mã đứng đầu thiên hạ?" Ta sững người. Quân bài trên tay bỗng rơi lả tả xuống đất. Đến khi mở mắt lần nữa... Ta đã quay về một tháng trước khi thành thân với Cố Trường Ninh. Thị nữ hùng hổ hỏi: "Điện hạ, hôm nay chúng ta định dạy dỗ con hồ ly tinh kia thế nào?" Ta mỉm cười, khẽ lắc đầu. "Không cần nữa." "Đưa thuốc cho cô ta đi." "Đưa viên thuốc thật."
4.68 K
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
5 Phúc lợi công ty Chương 18.
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
9 Núi con gái Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm