“Không, không, con không phải con hoang, con không phải, l/ừa đ/ảo, tất cả các người đều l/ừa đ/ảo.”
“Mẹ, mẹ nói gì đi, mẹ mau giải thích cho họ đi, con chính là con gái của Thẩm Quốc Hoa.”
Nó không thể chấp nhận được việc mình là kết quả của một cuộc ngoại tình.
Mẹ tôi nước mắt giàn giụa, môi mấp máy nhưng không sao thốt lên được một lời.
Phản ứng này, còn ai mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa chứ?
Họ hàng chỉ trỏ vào Lâm Hy và mẹ tôi:
“Đúng là nghiệp chướng, thế mà lại cắm sừng Thẩm Quốc Hoa, bảo sao bao nhiêu năm ông ấy không chịu quay về.”
“Lâm Sơ Hạ thật quá thảm, có một người mẹ không biết phân biệt phải trái thế này, kiếp trước chắc là đã gi*t người phóng hỏa rồi?”
“Lâm Hy cũng thật tham lam, một đứa con hoang mà còn dám tơ tưởng đến di sản?”
Lâm Hy nghe thấy những lời này, khóc càng thảm thiết hơn.
Thẩm Thanh Trúc lần đầu tiên không lao đến dỗ dành nó ngay lập tức, mà chỉ đỏ mắt nhìn tôi.
Trong mắt cậu ta có sự bối rối, có hối h/ận, nhưng nhiều hơn cả là sự ngơ ngác.
Cậu ta bước tới, giọng khản đặc:
“Cậu... cậu không nên nói ra trước mặt mọi người như vậy, Lâm Hy vô tội mà.”
Tôi lạnh lùng nhìn cậu ta: “Liên quan gì đến cậu.”
Nói xong, tôi quay lưng bỏ đi.
Chuyện này làm ầm ĩ quá lớn.
Mẹ tôi gọi đám họ hàng này đến, ý định ban đầu là để họ dùng đạo đức để ép buộc tôi.
Không ngờ lại trở thành hiện trường khiến bà ta và Lâm Hy mất mặt trước bàn dân thiên hạ.
Đúng là “chữa lợn lành thành lợn què”.
Đêm đó, vụ bê bối này lan truyền khắp bạn bè họ hàng.
Ngay cả những người bạn cũ từ nhiều năm trước cũng nhắn tin hỏi tôi: “Em gái cậu thực sự không phải con ruột của bố cậu sao?”
Lâm Hy, người từng được mọi người tung hô, cưng chiều như công chúa, chỉ trong một đêm đã trở thành trò cười cho thiên hạ.
Nó thậm chí không dám ra ngoài, hễ bước chân ra là bị người ta chỉ trỏ.
Mẹ tôi cũng chẳng thể ngẩng đầu lên được.
Nghe nói bà ngoại thấy bà ta làm mất mặt gia đình nên tuyên bố từ mặt, nói không có đứa con gái như thế.
Mẹ nhắn tin cho tôi:
【Nhìn xem việc tốt con làm đi, con hài lòng rồi chứ?】
【Chỉ cần con chịu giao di sản ra, mẹ vẫn chấp nhận con là con gái mẹ.】
Thấy tôi mãi không trả lời, bà ta lùi một bước:
【Đưa cho chúng ta một nửa cũng được, dù sao chúng ta cũng là người một nhà.】
Tôi không trả lời, quay sang chặn và xóa số liên lạc của bà ta.
Tiện tay chặn luôn cả Lâm Hy.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
Họ muốn tìm tôi.
Nhưng chợt nhận ra họ thậm chí không biết tôi làm việc ở đâu, có những người bạn nào.
Trong phút chốc, mẹ tôi hiếm khi cảm thấy có chút hối h/ận.
Còn tôi, mất nửa tháng để hoàn tất các thủ tục chuyển nhượng di sản.
Tôi m/ua đ/ứt một căn biệt thự siêu lớn với cửa sổ sát đất hướng biển ở trung tâm thành phố.
Nội thất là phong cách tối giản mà tôi yêu thích nhất, tràn ngập ánh nắng.
Hoàn toàn là ngôi nhà thuộc về một mình tôi.
Không cần ngủ sàn, không cần lấy lòng ai, không cần dè dặt nhìn sắc mặt người khác.
Tôi cứ thế trải qua một khoảng thời gian dài nhàn hạ.
Cho đến khi Thẩm Thanh Trúc tìm đến cửa.
Nhà họ Thẩm có quyền có thế, tìm tôi không khó.
À đúng rồi, nghe nói cậu ta và Lâm Hy đã ở bên nhau.
Chỉ là ngày Lâm Hy gặp bố mẹ Thẩm không mấy suôn sẻ.
Mẹ Thẩm nhìn nó bằng ánh mắt đầy soi mói, chê bai đủ điều.
Còn bố Thẩm thì lạnh lùng đứng ngoài quan sát.
Hôm đó Lâm Hy đã khóc chạy ra ngoài.
Sau khi Lâm Hy đi, Thẩm Thanh Trúc chất vấn bố mẹ:
“Tại sao bố mẹ lại làm vậy?”
“Chúng ta không cần một đứa trẻ to x/ác làm con dâu.”
Mẹ Thẩm không hề nể nang: “Lại còn là một đứa trẻ to x/ác ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho mình.”
Mẹ Thẩm đặt tách cà phê xuống, nhìn Thẩm Thanh Trúc đầy thất vọng.
“Thanh Trúc, ngay cả người ngoài như con cũng nhìn ra Lâm Sơ Hạ đã phải sống vất vả thế nào ở nhà đó, Lâm Hy lại không biết sao?”
“Nó an tâm hưởng thụ tất cả những lợi ích ở nhà họ Lâm, nhìn chị gái mình chịu khổ, Lâm Hy chính là kẻ hưởng lợi im lặng.”
“Người như vậy quá ích kỷ và m/áu lạnh, nhà họ Thẩm chúng ta sẽ không chấp nhận một người phụ nữ như thế bước chân vào cửa.”
Thẩm Thanh Trúc lảo đảo, như thể vừa bị ai đó giáng một đò/n mạnh vào mặt.
Mẹ Thẩm nói tiếp:
“Thanh Trúc, con còn nhớ hồi nhỏ con nắm tay bé Sơ Hạ, khóc lóc nói với người lớn chúng ta rằng con phải bảo vệ cậu ấy thật tốt không?”
“Con nói, người nhà họ Lâm không cần cậu ấy, con cần!”
Hôm đó, Thẩm Thanh Trúc gần như bỏ chạy, không dám đối diện với bất kỳ ai.
Giờ đây, Thẩm Thanh Trúc đứng trước mặt tôi, thần sắc tiều tụy, trong mắt đầy những tia m/áu.
Cậu ta đã lâu lắm rồi không được nghỉ ngơi tử tế.
“Lâm Sơ Hạ, xin lỗi, thực sự xin lỗi...”
Những lời của mẹ Thẩm coi như đã hoàn toàn đá/nh thức cậu ta.
Cậu ta cuối cùng cũng nhớ lại, thời niên thiếu mình từng thề thốt chân thành và nồng nhiệt thế nào rằng sẽ luôn bảo vệ tôi.
Chỉ là dần dần, cậu ta bị sự rạng rỡ, hoạt bát của Lâm Hy thu hút.
Từ đó bắt đầu chán gh/ét sự trầm mặc, ít nói của tôi.
--Thẩm Thanh Trúc khi trưởng thành, đã phản bội lại Thẩm Thanh Trúc thuở nhỏ.
Tôi lắc đầu, giọng rất nhẹ: “Cậu không yêu tớ, không có gì sai cả.”