Sau đó, chàng bị đồng liêu bài xích, nói kẻ xuất thân hàn môn không hiểu đại cục triều đình, chính ta đã viết vở "Hàn Chi Tuyết" để chàng, đưa chuyện chàng bảo vệ bạc c/ứu tế cho dân chúng trở nên nổi danh khắp thành.
Lại sau đó, trong triều có kẻ nói chàng cầu danh trục lợi, cũng là ta viết kịch, đem sổ sách trong vụ án phơi bày từng chút một cho dân chúng xem.
Mỗi lần chàng đến, đều là vẻ mặt này.
"Ngày Thượng Tị, tại Thính Tuyết Lâu."
Chẳng bao lâu sau, lại bồi thêm một câu.
"Nhà họ Tạ sẽ bao trọn rạp, nàng viết cho khéo vào."
Ta gật đầu: "Khéo đến mức nào?"
"Ít nhất phải khiến người khác cảm thấy, nàng ấy không đáng bị m/ắng."
"Vậy ai đáng bị m/ắng?"
Yến Chiết Giản lại im lặng một lát.
Tần Chiếu Nương lần này không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Yến Chiết Giản nhìn nàng, giọng điệu lạnh đi vài phần: "Tần ban chủ."
Tần Chiếu Nương mân mê xâu chuông đồng: "Đại nhân đừng gọi ta. Giọng ta hỏng rồi, không hát nổi vở kịch minh oan đâu."
Sắc mặt chàng khó coi.
Ta đẩy trang kịch bản đầu tiên qua: "Yến đại nhân yên tâm, cầm tiền viết kịch, quy tắc nghề ta hiểu rõ."
Yến Chiết Giản không nhận, chỉ nhìn chằm chằm vào góc bàn.
Nơi đó đ/è một tờ hôn thư cũ, lộ ra một góc ấn đỏ. Mép giấy đã mòn xơ x/ác, nhưng chu sa vẫn còn nguyên.
Chàng vươn tay định lấy.
Ta nhanh hơn chàng, úp kịch bản xuống.
Tay chàng khựng lại giữa không trung.
Ta hỏi: "Đại nhân còn việc gì nữa sao?"
Yến Chiết Giản thu tay về, đ/ốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: "Lệnh Nghi, đại cục quan trọng hơn."
Ta gấp ngân phiếu vào trong trang sách, không tiếp lời này.
Tiếng chuông giục diễn bên ngoài vang lên, tiểu đán đang thử giọng bên sân khấu.
Ta cầm bút lên, viết thêm một câu bên cạnh hồi thứ ba:
"Người cũ chẳng lên đường, chuyện cũ đành lên đài."
Ba ngày trước lễ Thượng Tị, Thính Tuyết Lâu phái người đến giục kịch.
Người đến là quản sự phủ họ Tạ, cổ tay áo đính chỉ vàng tinh xảo, khi đứng trước cửa hí lâu, ngay cả chân cũng không chịu bước hẳn vào trong.
Ông ta nói: "Tiểu thư nhà ta hỏi, kịch bản đã thỏa đáng chưa?"
Tần Chiếu Nương đang kiểm tra rương đạo cụ, nghe vậy liền ném tấm thẻ gỗ trong tay lên rương: "Chưa thỏa đáng thì sao có thể ra giá? Thính Tuyết Lâu bao rạp ba ngày, bạc phải thanh toán trước."
Quản sự cười làm lành: "Bạc thì tất nhiên có. Chỉ là danh tiếng của tiểu thư quý giá, e rằng lời lẽ trong kịch viết không được sạch sẽ."
Ta từ trên lầu bước xuống, đưa hai hồi đầu cho ông ta.
"Hồi thứ nhất viết Tạ tiểu thư đêm thăm hí lâu, phát hiện trâm cài của nữ tử bị b/ắt c/óc. Hồi thứ hai viết nàng mạo hiểm nhập cuộc, dẫn dụ kẻ gian."
Quản sự lật xem hai trang, lông mày giãn ra: "Tang tiên sinh quả nhiên viết rất hay."
"Hồi thứ ba không mang đi sao?"
"Hồi thứ ba trước khi khai diễn mới đưa, đây là quy tắc."
Ông ta không ép nữa, nhưng lại lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp dài.
"Tiểu thư nói, Tang tiên sinh vất vả rồi. Chiếc trâm này, coi như là lễ tạ ơn."
Hộp mở ra, là một chiếc trâm bạch ngọc lan. Ngọc tốt, chạm khắc cũng tinh xảo, cánh hoa mỏng đến mức thấu quang.
Tần Chiếu Nương nhìn ta.
Ta không chạm vào chiếc trâm, chỉ hỏi: "Tạ tiểu thư còn lời nào nữa không?"
Nụ cười của quản sự nhạt đi đôi chút: "Tiểu thư nói, bản thảo cũ để lâu dễ sinh sâu mọt. Cái gì nên đ/ốt thì cứ đ/ốt đi."
Nói xong, ông ta đặt hộp lên bàn rồi rời đi.
Tần Chiếu Nương bước tới, dùng chiếc trâm khều đáy hộp.
Bên dưới quả nhiên đ/è một tờ giấy.
Trên giấy chỉ có năm chữ:
Bản cũ chớ giữ lại.
Sắc mặt Tần Chiếu Nương thay đổi.
"Nàng ta biết bản gốc của 'Trầm Diêm Ký' đang ở trong tay ngươi."
Ta cất tờ giấy đi: "Nàng ta đêm khuya đến hí lâu, không phải để gặp người."
"Là để tìm bản thảo."
Tần Chiếu Nương đóng nắp hộp trâm lại.
"Nhà họ Tạ những năm này thật đúng là sợ m/a. Đã qua bảy năm rồi, vẫn còn canh cánh vở kịch này."
"Trầm Diêm Ký" là vở kịch về vụ án đầu tiên ta viết cho Yến Chiết Giản.
Năm đó chàng chưa làm Ngự sử, chỉ là một tiểu lại chép hồ sơ ngoài Hình bộ, mặc chiếc áo xanh đã giặt đến cứng đờ, cổ tay áo lúc nào cũng dính mực.
Lần đầu chàng đến hí lâu, không phải mời ta viết kịch, mà là đến tìm một nhân chứng.
Nhân chứng đó là Liễu Thất.
Khi đó Liễu Thất chưa gọi là Liễu Thất, tên là Liễu Văn Thuận, từng làm kế toán trong kho muối. Hắn tình cờ thấy gia nhân nhà họ Tạ đ/ốt lời khai cũ, sợ bị diệt khẩu nên trốn vào đoàn kịch làm thằng hề.
Yến Chiết Giản tìm hắn suốt ba tháng, cuối cùng chặn được người ở chỗ ta.
Liễu Thất lập tức chui vào rương đạo cụ, sống ch*t không chịu ra.
Yến Chiết Giản không cho người lật rương, cũng không lấy danh nghĩa quan phủ ra dọa hắn.
Chàng ngồi bên cạnh rương, nói: "Ngươi không chịu ra công đường, thì cứ nói cho ta nghe. Hôm nay không ghi danh."
Liễu Thất m/ắng chàng từ trong rương: "Các ngươi làm quan miệng nói không ghi danh, quay đầu lại lấy mạng cả nhà ta ra mà ghi."
Yến Chiết Giản im lặng rất lâu, chỉ nói: "Vậy ngươi nói xem nên ghi thế nào?"
Hôm đó ta ngồi sau bàn trang điểm, viết lại những lời đ/ứt quãng của Liễu Thất.
Nhà họ Tạ sửa đổi lời khai, thương nhân buôn muối bị dìm x/ác, hồ sơ cũ của Hình bộ thiếu mất ba trang. Mỗi chuyện đều đủ để gi*t người, nhưng mỗi chuyện đều không thể lập tức đưa vào hồ sơ.
Bởi vì Liễu Thất không dám lộ mặt.
Và cũng bởi vì Yến Chiết Giản lúc đó không có tư cách nhúng tay vào vụ án đó.
Sau đó, ta viết "Trầm Diêm Ký".