Tần Chiếu Nương dựa vào thành xe, giọng khàn đặc: “Nương ngươi năm xưa ký thác ta cất giữ. Ta vẫn luôn không đưa cho ngươi, là sợ ngươi cũng giống tính khí cha ngươi, cầm lấy là đi tìm ch*t.”
Ta mở chuông đồng ra.
Bên trong lõi chuông cuộn một nửa tờ giấy.
Giấy đã ố vàng, mép có vết ch/áy xém.
Trên đó chỉ còn lại vài dòng chữ, nhưng lại đóng dấu rõ ràng một nửa tư ấn.
Ấn của nhà họ Tạ.
Yến Chiết Giản cũng nhìn thấy.
Sắc m/áu trên mặt chàng nhạt dần từng chút một.
Tần Chiếu Nương nhìn chàng, lạnh lùng nói: “Yến đại nhân, lúc chàng hạ bút ký lệnh cấm diễn, có từng nghĩ đến tờ giấy này không?”
Yến Chiết Giản không đáp.
Chàng có lẽ đã nhớ lại bảy năm trước.
Cha ta, Tang Thanh Nguyên, là tiểu lại ở phòng án đ/ộc Hình bộ, quản lý những lời khai cũ này.
Đêm nhà họ Tạ sửa lời khai, ông lén giấu nửa tờ khai thật, muốn đưa ra ngoài, nhưng không sống nổi đến hừng đông.
Nương ta vì muốn kêu oan cho ông, đã hát một vở kịch ám chỉ quyền quý trên hí đài.
Kịch chưa hát xong, hí lâu đã bị đ/ập phá.
Có kẻ đổ trà nóng vào cổ họng bà.
Từ đó về sau, Tần Chiếu Nương không thể hát được nữa.
Bà không phải mẹ ruột của ta, nhưng đã thay mẹ ta khâm liệm, cũng thay bà giữ lại chiếc chuông đồng này.
Ta viết kịch về vụ án, không phải vì thích khiến cả thành náo nhiệt.
Là vì gia đình ta sớm đã thử vào công đường rồi.
Không có tác dụng.
Yến Chiết Giản đứng cạnh xe, giọng thấp đến mức gần như không nghe thấy: “Ta không biết.”
Tần Chiếu Nương cười một tiếng: “Chuyện chàng không biết còn nhiều. Nhưng lúc chàng đóng dấu, tay chẳng phải rất vững sao?”
Xe ngựa chuyển bánh.
Yến Chiết Giản không đuổi theo.
Ta ngồi trong xe, nghe Tần Chiếu Nương ho thêm vài tiếng.
Bà che khăn, bỗng hỏi ta: “Còn hát nữa không?”
Ta cuộn nửa tờ khai thật lại, nhét vào chuông đồng.
“Hát.”
Bà nhắm mắt lại: “Vậy thì đừng chỉ hát mỗi vụ án cũ.”
Ta nhìn con phố ngày càng tối dần ngoài rèm.
“Ta biết.”
Lần này, phải hát cả Yến Chiết Giản vào trong đó.
Ngày thứ ba Yến Chiết Giản đến hí lâu, không mang theo tùy tùng.
Niêm phong trên cửa hí lâu vẫn còn, Liễu Thất ngồi xổm ở sân sau bổ củi, bổ nhát đông nhát tây.
Các tiểu đán ở trên lầu lén luyện thân pháp, bước chân đ/è rất nhẹ, sợ bị người ngoài nghe thấy.
Ta đang chép lại hồi thứ tư.
Yến Chiết Giản đứng bên cửa, không vào ngay.
Chàng cầm một cuốn kịch bản cũ.
Bản thảo đầu tiên của “Trầm Diêm Ký”.
Ta nhận ra bìa sách đó, một góc bị lửa ch/áy xém, vẫn là bản ta giành lại từ đống giấy vụn năm xưa.
“Chàng lục rương của ta à?” Ta hỏi.
“Tần ban chủ đưa cho ta.”
Trên lầu, Tần Chiếu Nương ho một tiếng: “Ta không đưa. Hắn quỳ ở sân sau nửa canh giờ, Liễu Thất chê hắn chắn đường bổ củi, ta mới để hắn tự đi tìm.”
Sắc mặt Yến Chiết Giản cứng đờ.
Ta tiếp tục viết chữ: “Đại nhân có lời cứ nói thẳng.”
Chàng đặt bản thảo cũ lên bàn, lật đến trang cuối cùng.
Trang đó có lời phê bình của ta năm xưa.
“Nếu vụ án này lật lại, Yến Chiết Giản có thể vào Ngự sử đài. Tang Lệnh Nghi không được ký tên, tránh chuốc họa.”
Nét chữ non nớt hơn bây giờ, nhưng bút phong vẫn nhận ra được.
Yến Chiết Giản nhìn dòng chữ đó, hồi lâu không lên tiếng.
“Năm đó tại sao nàng không nói?”
Ta dừng bút: “Nói gì?”
“Nói manh mối đều là nàng trải đường. Nói “Trầm Diêm Ký” là nàng viết để dẫn dụ nhân chứng. Nói cha nàng có liên quan đến lời khai cũ.”
“Nếu nói cho chàng, chàng sẽ để ta ký tên sao?”
Chàng há miệng.
Không đáp.
Thực ra ta biết câu trả lời.
Bảy năm trước, có lẽ là có.
Khi đó chàng còn ngồi bên rương kịch nghe Liễu Thất kể hết, còn vì một bà lão không nộp được đơn kiện mà đợi ở cửa nha môn đến tối mịt.
Nhưng Yến Chiết Giản bảy năm sau thì không.
Chàng đã học được cách cân nhắc.
Học được thế nào là tạm đ/è xuống, thế nào là đại cục, thế nào là thanh danh không thể tổn hại.
Ta rút tờ giấy mới ra, thổi cho khô mực.
Yến Chiết Giản bỗng nói: “Hôn thư ta có thể thừa nhận.”
Tiếng bổ củi ở sân sau dừng lại.
Tiểu đán tập bước trên lầu cũng dừng lại.
Ta ngước mắt nhìn chàng.
Chàng lấy tờ hôn thư đó từ trong ngựk ra.
Giấy đỏ đã cũ, nếp gấp rất sâu. Tên trên đó vẫn còn, tên ta, và tên chàng.
“Ta có thể thừa nhận ở Ngự sử đài, cũng có thể thừa nhận trước mặt Tam ti. Năm xưa ta từng cưới nàng, là ta đã giấu đi cuộc hôn nhân này.”
Chàng nói rất chậm, như thể mỗi chữ đều bị đ/è nghẹn trong cổ họng.
Ta nhìn tờ hôn thư đó.
Trước kia ta đợi chàng thừa nhận.
Đợi đến khi chàng thăng chức Ngự sử, đợi đến khi chàng có phủ đệ, đợi đến khi chàng có thể đứng vững ở kinh thành, đợi đến khi người khác gọi chàng một tiếng Yến đại nhân.
Ta cứ ngỡ chỉ cần chàng chịu nhận, những năm tháng này coi như không uổng phí.
Nhưng trên Thính Tuyết Lâu, chàng đã chọn thay ta một lần rồi.
“Yến Chiết Giản, thứ chàng thừa nhận là hôn thư, hay là thừa nhận bảy năm chàng n/ợ ta?”
Ngón tay chàng co ch/ặt lại.
Mép hôn thư bị bóp thành một vết hằn.
“Lệnh Nghi, ngày đó ta không phải là...”
“Ngày đó chàng rất rõ ràng.” Ta ngắt lời chàng, “Người khắp lầu đều đang nhìn chàng, Tạ Văn Oanh nhìn chàng, người của Ngự sử đài cũng nhìn chàng.”