Tôi sững sờ.
“Tôi nói là, anh ch/ửi hay lắm.” Trong mắt Cố Tinh Nguyệt bỗng lóe lên một tia sáng kỳ lạ như thể vừa báo được mối th/ù lớn, “Anh ta hoàn toàn không phải là vị hôn phu của tôi.”
“Hả?” Tôi trợn tròn mắt, “Không phải vị hôn phu? Thế mà vừa nãy anh ta cứ mở miệng là...”
Cố Tinh Nguyệt hít một hơi thật sâu, bắt đầu trút bầu tâm sự với tôi.
Hóa ra, tên Thẩm Tuấn Kiệt này chỉ là con trai của một gia đình thâm giao với nhà họ Cố, chẳng có hôn ước gì cả.
Nhưng hắn cứ tưởng mình là chồng tương lai của Cố Tinh Nguyệt và có tính chiếm hữu đi/ên cuồ/ng đối với cô ấy.
“Anh biết anh ta quá đáng đến mức nào không?” Cố Tinh Nguyệt nghiến răng, “Hồi đại học, tôi vừa mới bắt đầu mối tình đầu, Thẩm Tuấn Kiệt chạy đến tận ký túc xá nam, đ/ập phá đe dọa, còn tung tin đồn thất thiệt rằng bạn trai tôi là kẻ đào mỏ, ép người ta phải chuyển trường ra nước ngoài!”
“Sau đó, tôi có thử qua lại với vài thiếu gia môn đăng hộ đối. Kết quả là Thẩm Tuấn Kiệt đều định vị chính x/ác và phá cho tan tành! Khiến tôi mang tiếng x/ấu không ai dám yêu, thậm chí bà nội tôi còn bắt đầu nghi ngờ tôi không hứng thú với đàn ông, định giới thiệu bạn gái cho tôi luôn đây!”
Tôi nghe mà há hốc mồm, hóa ra đây là một gã 'trà xanh' phiên bản fan cuồ/ng, kẻ mộng tưởng chiếm hữu!
Tôi nuốt nước bọt, bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc với Cố Tinh Nguyệt:
“Vậy sếp ơi, cô thuê tôi đi công tác, chẳng lẽ chỉ để tôi giúp cô ch/ửi anh ta thôi sao?”
Cố Tinh Nguyệt khó khăn gật đầu.
“Không phải, sao cô không tự ch/ửi anh ta?” Tôi thắc mắc, “Cô là người trong cuộc, cô ch/ửi thì có tác dụng nhất chứ.”
Cố Tinh Nguyệt hít một hơi sâu, như thể đã hạ quyết tâm to lớn, cô nhắm mắt lại, với vẻ mặt 'biết ch*t cũng phải nói', thốt ra một câu:
“Tôi mắc chứng không kiểm soát được nước mắt khi xúc động.”
Cố Tinh Nguyệt, nữ tổng tài mặt lạnh, cao mét bảy lăm, công chúa của kinh thành.
Vậy mà cứ hễ cãi nhau là lại rơi lệ.
Tôi kinh hãi, cố gắng liên tưởng cô ấy với hình ảnh đó.
Cô ấy không biết tôi đang tưởng tượng gì, tiếp tục kể khổ:
“Anh biết điều này tuyệt vọng đến mức nào không?! Có lần tôi thực sự không nhịn nổi nữa nên đã m/ắng anh ta, cảm xúc vừa kích động một chút, cái tên th/ần ki/nh Thẩm Tuấn Kiệt đó lại tưởng rằng tôi khóc vì quá yêu anh ta nên không nỡ m/ắng! Anh ta thậm chí còn chạy đi nói với bố tôi rằng tôi yêu anh ta đến mức không thể dứt ra được!”
Càng nói cô ấy càng xúc động, đôi mắt quả nhiên đã bắt đầu hoe đỏ.
Chà, cũng hơi đáng thương thật.
Cố Tinh Nguyệt nghiến răng, giọng điệu thay đổi:
“Cuối tuần này, bà nội tôi mừng thọ 80, Thẩm Tuấn Kiệt chắc chắn sẽ đến. Anh đi cùng tôi, x/ác nhận thân phận bạn trai của tôi, khiến anh ta hoàn toàn ch*t tâm. Anh ta mà giở b/ệnh thì anh cứ ch/ửi, tôi sẽ hỗ trợ, tóm lại là phải ch/ửi cho anh ta bỏ cuộc, hiểu chưa?”
Tôi gật đầu: “Sếp, công lực ch/ửi người của tôi thì cô cứ tin tưởng, nhưng chuyện đối phó với người lớn tuổi thì phải thêm tiền!”
Cố Tinh Nguyệt hiểu ý: “Xong việc thưởng 50 vạn.”
Tôi gật đầu lia lịa: “Chốt đơn!”
Cuối tuần, dinh thự nhà họ Cố.
Cố Tinh Nguyệt khoác tay tôi, tôi diện đôi giày da đặt làm riêng bước vào đại sảnh.
Họ hàng nhà họ Cố đồng loạt quay đầu lại, ánh mắt như đèn pha chiếu thẳng vào tôi.
Còn Thẩm Tuấn Kiệt, kẻ đang đứng giữa đám đông cầm ly sâm panh cười đắc ý, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, nụ cười cứng đờ lại, sau đó sắc mặt chuyển sang màu gan heo trong chớp mắt.
Nhìn bộ dạng 'c/âm nín' đó của hắn, tôi thấy sảng khoái vô cùng.
“Bà nội, mẹ, bố.” Cố Tinh Nguyệt dẫn tôi đến trước mặt các bậc tiền bối, thản nhiên giới thiệu: “Đây là bạn trai con, Lâm Vũ Phàm.”
Nhà họ Cố sững sờ một lát, sau đó bùng n/ổ trong niềm vui khó che giấu.
“Ôi chao! Tinh Nguyệt cuối cùng cũng dẫn bạn trai về rồi!” Bố Cố kích động nắm ch/ặt tay tôi, nhìn từ trên xuống dưới, ánh mắt như đang nhìn một vị Bồ T/át sống c/ứu khổ c/ứu nạn, “Cậu thanh niên này trông sáng sủa thật! Nhìn là thấy thiện cảm rồi!”
“Đúng đúng, bà còn tưởng con bé này định đ/ộc thân cả đời cơ đấy!” Bà nội Cố cũng cười không khép được miệng.
Tôi lập tức vận dụng kỹ năng diễn xuất cả đời, chỉ vài câu đã khiến các bậc trưởng bối nhà họ Cố vui mừng khôn xiết.
Họ kéo tôi ngồi vào bàn chính, đủ kiểu hỏi han ân cần.
Còn Cố Tinh Nguyệt ngồi cạnh tôi, dưới gầm bàn lén giơ ngón cái với tôi.
Suốt bữa tiệc, tôi ăn uống cực kỳ thỏa mãn.
Phải nói là cơm nhà hào môn đúng là ngon thật, tôm hùm Úc, bào ngư thượng hạng, tôi chỉ muốn li/ếm sạch cả cái đĩa.
Nhưng Thẩm Tuấn Kiệt ngồi bàn bên cạnh, d/ao nĩa trong tay cứa vào đĩa kêu ken két, ánh mắt như muốn nuốt chửng tôi.
Đến nửa sau bữa tiệc, các bậc trưởng bối vào phòng trà trò chuyện, còn giới trẻ thì tụ tập quanh hồ bơi lộ thiên ngoài vườn sau để uống rư/ợu giao lưu.
Phía sau truyền đến một giọng nói âm u: “Bản lĩnh lớn thật đấy, Lâm Vũ Phàm.”