“Cô đã sớm thông báo cho cấm quân, giờ này Tam điện hạ của ngươi đã bị áp giải vào thiên lao rồi.”
Lâm Uyển Như chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.
“Không... đây không phải là sự thật...”
Ta bước tới, nhìn xuống nàng ta từ trên cao.
“Tỷ tỷ, ta đã sớm nói rồi, có những thứ nhìn qua thì hoa lệ, chưa biết chừng sẽ lấy mạng người.”
“Vinh hoa phú quý ngút trời này, cuối cùng ngươi vẫn không gánh nổi.”
Tiêu Cảnh Hành thu ki/ếm, bước đến bên cạnh ta.
“Đi thôi, về Đông cung.”
Chàng không hề đoái hoài đến Lâm Uyển Như đang nằm dưới đất, nắm lấy tay ta, bước ra khỏi tòa phủ đệ sắp biến thành phế tích này.
Vụ án mưu phản của Tam hoàng tử làm chấn động triều đình.
Hoàng đế nổi trận lôi đình, ra lệnh điều tra tận gốc.
Lâm gia vì mối qu/an h/ệ với Lâm Uyển Như nên cũng bị cuốn vào vòng xoáy.
Phụ thân bị đình chỉ công tác để điều tra, mẫu thân nóng lòng như kiến bò trên chảo nóng.
Họ cuối cùng cũng nhớ tới ta, đứa thứ nữ đang ở trong Đông cung.
Mẫu thân quỳ ngoài cửa Đông cung, khóc lóc thảm thiết.
“Thanh Vãn à! Con không thể thấy ch*t không c/ứu được!”
“Nếu phụ thân con mà ngã xuống, con ở Đông cung cũng chẳng còn chỗ dựa đâu!”
Ta ngồi trong chính điện, nhấp trà, nhìn những dòng bình luận.
【Lão già này còn mặt mũi đến c/ầu x/in ngươi?】
【Hồi xưa lúc tiểu nương của ngươi b/ệnh ch*t, bà ta ngay cả một bát nước nóng cũng chẳng cho!】
【Tuyệt đối đừng mềm lòng! Bằng chứng tham ô nhận hối lộ của Lâm Chính Đệ đều bị lục soát ra ở phủ Tam hoàng tử rồi, tội ch*t khó tránh!】
Ta đặt chén trà xuống, nói với B/án Hạ.
“Đi nói với bà ta, khi Lâm gia đưa ta vào Đông cung, từng nói sinh tử có mệnh, tuyệt không liên lụy đến Lâm gia.”
“Nay Lâm gia xảy ra chuyện, cũng xin đừng liên lụy đến ta.”
B/án Hạ sảng khoái đáp một tiếng rồi chạy ra ngoài.
Chẳng bao lâu sau, bên ngoài truyền đến tiếng ch/ửi rủa tuyệt vọng của mẫu thân.
“Lâm Thanh Vãn! Đồ sao chổi nhà ngươi! Ngươi sẽ không được ch*t tử tế đâu!”
Ta làm như không nghe thấy.
Tiêu Cảnh Hành từ thư phòng bước ra, ngồi xuống bên cạnh ta.
“Nàng cũng đủ nhẫn tâm đấy.”
Ta nhìn chàng.
“Điện hạ thấy thần thiếp đ/ộc á/c sao?”
Tiêu Cảnh Hành lắc đầu.
“Không, cô thấy nàng rất thông minh.”
“Lâm gia là một vũng bùn, dính vào là không tẩy sạch được.”
Chàng nắm lấy tay ta.
“Tam hoàng tử ngã ngựa, trong triều không còn ai có thể đe dọa địa vị của cô.”
“Thanh Vãn, nàng muốn ban thưởng gì?”
Ta nắm ch/ặt lại tay chàng.
“Thần thiếp không cần ban thưởng, thần thiếp chỉ cần một lời của điện hạ.”
“Lời gì?”
“Nếu có ngày điện hạ đăng cơ, thần thiếp muốn đích thân thẩm phán Lâm Uyển Như và Vương thị.”
Tiêu Cảnh Hành nhìn ta thật sâu.
“Được, cô hứa với nàng.”
Nửa năm sau, lão hoàng đế băng hà.
Tiêu Cảnh Hành thuận lợi đăng cơ, đổi niên hiệu là Kiến Vũ.
Ta được sắc phong làm Quý phi, nắm giữ hậu cung.
Còn Lâm Uyển Như và mẫu thân, bị giam trong thiên lao, tối tăm m/ù mịt.
Ngày thứ ba sau đại lễ đăng cơ, ta thay một bộ y phục thanh đạm, bước vào thiên lao.
Trong ngục giam âm u ẩm thấp, tỏa ra mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn.
Lâm Uyển Như đầu tóc rối bời co rúm trong góc, đâu còn dáng vẻ tiên tử thanh cao ngày nào.
Mẫu thân nhìn thấy ta, như kẻ đi/ên lao tới, bám lấy chấn song sắt.
“Lâm Thanh Vãn! Đồ đ/ộc phụ! Ngươi mau thả chúng ta ra!”
“Ta là đích mẫu của ngươi! Ngươi dám đối xử với ta như vậy, không sợ trời đá/nh thánh đ/âm sao!”
Ta đứng ngoài phòng giam, lạnh lùng nhìn bà ta.
“Đích mẫu?”
“Năm đó khi tiểu nương của ta quỳ trên tuyết xin bà mời đại phu, sao bà không nói bà là đích mẫu của ta?”
“Khi các người coi Đông cung là hố lửa đẩy cho ta, sao bà không nói bà là đích mẫu của ta?”
Mẫu thân bị sự h/ận th/ù trong mắt ta dọa lùi một bước.
Lâm Uyển Như ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng.
“Lâm Thanh Vãn, ngươi thắng rồi.”
“Có phải ngươi đã sớm biết Tam điện hạ sẽ làm phản? Có phải ngươi đã sớm biết Thái tử sẽ đăng cơ?”
Ta mỉm cười.
“Thì đã sao?”
“Con đường là do chính ngươi chọn. Ngươi vừa muốn cái danh thanh cao, lại vừa muốn ngôi vị Hoàng hậu.”
“Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy?”
Ta xoay người, không nhìn bọn họ nữa.
“Truyền chỉ, tội thần Lâm Chính Đệ trảm lập quyết.”
“Vương thị và Lâm Uyển Như, ban rư/ợu đ/ộc.”
Phía sau truyền đến tiếng khóc thét thảm thiết.
Ta không ngoảnh đầu lại.
Khoảnh khắc bước ra khỏi thiên lao, ánh mặt trời xuyên qua tầng mây, chiếu lên gương mặt ta.
Bình luận giữa không trung vẫn đang trôi.
【Sướng! Quá sướng! Đây mới là đại nữ chủ!】
【Thanh Vãn đ/ộc mỹ! Quý phi nương nương vạn phúc kim an!】
Ta đón ánh mặt trời, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhõm.
Mười sáu năm nh/ục nh/ã, cuối cùng hôm nay đã hoàn toàn kết thúc.
Từ nay về sau, cuộc đời của ta, chỉ do chính ta làm chủ.
Xử lý xong chuyện của Lâm gia, ta trở về Trường Xuân cung. B/án Hạ mang sổ sách tháng này tới, đặt trên bàn.
Ta mở sổ sách, tiếng bàn tính gõ lách cách vang lên.