Sau 5 năm theo chân sư phụ trong làng học nghề chạm khắc đ/á, cuối cùng tôi cũng đợi được đến ngày diễn ra cuộc thi chạm khắc đ/á cấp tỉnh.
Nhưng ngay ngày thi, sư phụ lại cư/ớp lấy tác phẩm của tôi và một mạch giành lấy giải Vàng.
Tôi vạch trần ông ta trước đám đông, nhưng chẳng có ai tin.
Ở hậu trường triển lãm, ông ta kh/inh khỉnh nhìn tôi: "Mày là cái thá gì, cả đời này chỉ xứng đi khuân đ/á thôi."
Ngày hôm sau, tôi bị đuổi khỏi sư môn, cả làng đều cười nhạo tôi.
Tôi chuyển sang ngôi làng bên cạnh, b/án hết đồ đạc, dốc sạch vốn liếng để thầu lại mỏ đ/á bỏ hoang kia.
Suốt bảy ngày ròng, ngay cả một hòn đ/á ra h/ồn tôi cũng không đào được.
Ngày hôm sau, sư phụ dẫn theo đệ tử mới đến xem trò cười của tôi:
"Nhìn cho rõ chưa? Đây chính là kết cục của việc chống đối lại tao, có tao ở đây, cả đời này mày đừng hòng ngóc đầu lên được!"
Tôi siết ch/ặt cái xẻng, không nói một lời.
Nhưng ngay khoảnh khắc họ vừa bước ra khỏi mỏ đ/á, mũi xẻng của tôi chạm phải một thứ gì đó cứng ngắc.
Tại tiệc mừng công sau khi cuộc thi cấp tỉnh kết thúc, người qua kẻ lại tấp nập.
Tôi cầm ly rư/ợu đứng trong góc, nhìn người đàn ông đang được cả đám đông vây quanh ở trung tâm.
Sư phụ của tôi, Chu Bảo Sơn.
Một tay ông ta cầm cúp giải Vàng, một tay khoác vai giám khảo, cười đến mức mặt đỏ bừng.
"Chu đại sư, tác phẩm Côn Bằng này của ông đúng là tuyệt tác thiên tạo! Đã 5 năm rồi, giải Vàng cấp tỉnh cuối cùng cũng lại rơi vào tay huyện chúng ta!"
"Đúng vậy, vân cánh của nó cứ như thật vậy! Công lực này, không luyện 30 năm thì không thể làm nổi!"
Chu Bảo Sơn xua tay, làm bộ khiêm tốn: "Đâu có, đâu có, chỉ là may mắn thôi."
May mắn ư?
Tôi siết ch/ặt ly rư/ợu, các khớp ngón tay trắng bệch.
Tác phẩm Côn Bằng đó là do tôi chạm khắc.
Suốt ba tháng trời, tôi ăn ngủ tại xưởng đ/á, tay bị mài mất ba lớp da, móng tay g/ãy hai lần, mới biến được khối phế liệu không ai thèm lấy kia thành tác phẩm nghệ thuật khiến mọi người trầm trồ như hiện tại.
Chu Bảo Sơn chỉ làm đúng một việc cuối cùng: ký tên.
Ông ta từng vỗ vai tôi nói: "Nghiên à, cố gắng làm nhé, sư phụ sẽ không để con chịu thiệt đâu. Lần thi cấp tỉnh này, hai thầy trò mình cùng nhau nhận giải!"
Giờ thì ông ta đã giành giải Vàng.
Còn tôi, ngay cả cái tên cũng không xuất hiện trong danh sách thí sinh.
"Thẩm Nghiên!"
Chu Bảo Sơn bỗng vẫy tay gọi tôi, mặt đầy vẻ từ ái: "Lại đây, lại đây, đến chỗ sư phụ này!"
Đám đông tự động nhường ra một lối đi.
Tôi bước tới, ông ta khoác vai tôi, nói với mọi người: "Đây là đệ tử của tôi, Thẩm Nghiên. Tác phẩm đoạt giải lần này, nó cũng góp một phần công sức."
Một phần công sức?
Lửa gi/ận trong lòng tôi bùng lên, vừa định mở miệng, ông ta đã ghé sát tai tôi, hạ thấp giọng:
"Dám nói thêm một chữ, cả đời này mày đừng hòng lăn lộn trong giới chạm khắc đ/á nữa."
Giọng điệu của ông ta dịu dàng vô cùng, cứ như đang dặn dò tôi ăn thêm chút thức ăn.
Toàn thân tôi cứng đờ.
"Thẩm Nghiên, cậu cũng nói vài lời chứ?" Một phóng viên giơ máy ảnh lên.
Tôi nhìn cái bản mặt giả tạo của Chu Bảo Sơn, ngọn lửa gi/ận trong ngựk như muốn th/iêu ch/áy tôi.
"Sư phụ nói đúng."
Tôi nghe thấy tiếng mình, bình thản đến đ/áng s/ợ.
"Tôi quả thực có góp một phần công sức, đó là khuân đ/á."
Cả khán phòng bật cười.
Chu Bảo Sơn cười càng tươi hơn, vỗ vỗ vai tôi: "Thằng bé này, thật thà quá mà!"
Tiệc rư/ợu vẫn tiếp tục.
Tôi lùi về góc, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất.
Tôi phải vạch trần ông ta.
Nhưng lấy gì để vạch trần?
Trên tác phẩm khắc tên ông ta.
Trên đơn đăng ký dự thi viết tên ông ta, tất cả mọi người đều chỉ biết đến Chu Bảo Sơn.
Còn tôi, Thẩm Nghiên, là cái thá gì chứ?
Sau khi tiệc rư/ợu kết thúc, tôi theo Chu Bảo Sơn về xưởng.
Ông ta ngồi trên ghế thái sư, vắt chéo chân, thong thả uống trà.
"Nghiên à, con cũng đừng thấy ấm ức."
Ông ta đặt tách trà xuống: "Con còn trẻ, sau này còn nhiều cơ hội, lần này để sư phụ lấy trước, lần sau dẫn con theo."
Lần sau ư?
Tôi nhìn ông ta: "Sư phụ, tác phẩm Côn Bằng là một tay con chạm khắc."
"Thì đã sao?" Ông ta ngước mắt lên, ánh nhìn sắc như d/ao: "Con ra ngoài mà hỏi xem, ai sẽ tin con? Một thằng nhóc mới học nghề 5 năm như con, có thể chạm khắc ra thứ đó sao?"
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm.
"Biết điều thì ngày mai tiếp tục đến làm việc. Ba năm sau, ta cho con xuất sư." Ông ta đứng dậy, vỗ vỗ vào mặt tôi: "Nếu không biết điều thì..."
Ông ta không nói hết câu.
Nhưng ý tứ thì vô cùng rõ ràng.
Sáng hôm sau, tôi đẩy cửa xưởng bước vào.
Chu Bảo Sơn đang uống trà, thấy tôi vào, khóe miệng nhếch lên: "Thông suốt rồi à?"
Tôi không nói gì, đi thẳng đến bàn làm việc, cầm lấy bộ dụng cụ chạm khắc của mình.
"Con làm gì đấy?" Mặt ông ta trầm xuống.
"Từ biệt."
"Từ biệt?" Ông ta cười khẩy: "Con bước ra khỏi chỗ ta, có biết ý nghĩa là gì không?"
"Biết." Tôi khoác túi dụng cụ lên vai: "Ý nghĩa là từ nay ông thiếu mất một đứa khuân đ/á."
"Thẩm Nghiên!" Ông ta ném vỡ tách trà: "Mày mẹ nó được đằng chân lân đằng đầu đúng không? Được, mày cút đi! Tao xem mày làm nên trò trống gì!"
Tôi không ngoảnh đầu lại, bước ra khỏi cửa.
Phía sau là tiếng gầm thét của ông ta: "Từ hôm nay, Thẩm Nghiên không phải đệ tử của tao!"