"Nghe hiểu chưa?"
Đám đông đồng thanh quỳ rạp: "Nghe hiểu rồi!"
Tiếng hô vang dội, thế mới đúng chứ, cái gì gọi là cảnh lớn? Đây mới chính là quy củ.
Sau khi dọn dẹp lũ sâu mọt, bước tiếp theo chính là chỉnh đốn tên "n/ão yêu đương" lớn nhất kia.
Trong thư phòng, Tiêu Sách đang ngẩn người nhìn một bức họa.
Trên tranh là một nữ tử, chỉ thấy bóng lưng, dáng người quả thực thướt tha mềm mại, chỉ là không thấy mặt.
"Đừng nhìn nữa, nhìn nữa là tờ giấy này bị ngươi nhìn thủng lỗ chỗ rồi đấy."
Ta ném xấp sổ sách lên trước mặt hắn.
Tiêu Sách gi/ật mình, nhíu mày có chút bất mãn: "Oản Oản, ngươi có thể dịu dàng một chút không?"
"Tô Tô chưa bao giờ ném đồ đạc như thế, nàng ấy đi đường còn sợ giẫm ch*t kiến."
"Đó là vì thị lực của nàng ta không tốt."
Ta mở sổ sách, chỉ vào những con số đỏ chót: "Thế tử gia, xem cho kỹ đi."
"Ngươi giờ chỉ còn là cái vỏ rỗng thôi. Cổ vật tranh chữ trong kho đã bị bà nhũ mẫu tốt của ngươi lén lấy đi b/án sạch một nửa, số còn lại toàn là đồ giả. Những trang viên đứng tên ngươi, ba năm rồi không thu nổi một xu tiền thuê, nói là gặp thiên tai, kỳ thực là tên quản lý cầm tiền của ngươi ở ngoài nuôi ba phòng thiếp thất."
"Ngươi bây giờ ngoài cái tước vị Thế tử này ra, thì nghèo đến mức chẳng bằng cả ăn mày. Ăn mày còn biết đi xin ăn, ngươi thì chỉ biết đi xin mạng."
Tiêu Sách cầm sổ sách lên, đôi tay bắt đầu r/un r/ẩy.
"Sao có thể thế được, nhũ mẫu bà ấy..."
"Bà ta nuôi ngươi như nuôi lợn, chờ đến Tết là chọc tiết lấy th!t đấy."
Ta không chút nể nang ngắt lời hắn: "Ngươi tưởng sự thâm tình của mình cảm động lắm sao? Trong mắt người khác, ngươi chỉ là một tên ngốc đầu to dễ bị lừa. Tại sao Tô cô nương lại bỏ đi? Nếu nàng ta biết gia sản nhà ngươi đã bị vơ vét sạch sành sanh, e là chạy còn không kịp, đêm hôm cũng phải vác xe ngựa mà trốn."
Tiêu Sách suy sụp dựa vào ghế, hai tay ôm mặt.
"Vậy ta phải làm sao đây, bây giờ ta đi đuổi theo Tô Tô còn kịp không?"
Ta túm lấy hắn lôi ra ngoài.
"Đuổi cái nỗi gì. Ngươi giờ đi đuổi theo, là dùng thân phận n/ợ ngập đầu này để cảm động nàng, hay dùng cái bản lĩnh chỉ biết khóc lóc này để làm nàng buồn nôn?"
"Đi theo ta."
"Đi đâu?"
"Đi ki/ếm tiền."
Ta dẫn hắn đến một tửu lâu đứng tên Vương phủ.
Tửu lâu này vị trí cực tốt, nằm ngay nơi sầm uất nhất kinh thành, vậy mà vắng như chùa Bà Đanh.
Chưởng quầy đang gục trên quầy thu ngân ngủ gật, tiểu nhị thì đang ngồi góc tường bắt chấy.
Tiêu Sách vẻ mặt chán gh/ét: "Chỗ này bẩn quá, Tô Tô thích sạch sẽ nhất..."
"C/âm miệng, nuốt cái tên Tô Tô của ngươi vào bụng cho ta."
Ta đ/á vào quầy: "Chưởng quầy, tỉnh lại đi, trời sáng rồi, sắp phá sản đến nơi rồi kìa."
Chưởng quầy mơ màng mở mắt, nhìn thấy Tiêu Sách, liền chắp tay lấy lệ: "Ô, Thế tử gia tới rồi, ngài muốn dùng gì? Hôm nay chỉ có mì Dương Xuân thôi."
Ta cười lạnh: "Đúng là mì Dương Xuân, ta thấy mặt ngươi còn sạch hơn cả tuyết trắng đấy. Đưa sổ sách đây."
Nửa canh giờ sau.
Chưởng quầy và tiểu nhị bị ta ném ra ngoài, kèm theo cả số tiền bọn họ tư túi.
Ta quay người nhìn Tiêu Sách, ném cho hắn một cái giẻ lau.
"Lau đi."
Tiêu Sách trừng mắt nhìn cái giẻ lau đầy dầu mỡ, không thể tin nổi: "Ta là Thế tử, ngươi bắt ta lau bàn?"
"Thế tử thì sao? Thế tử mọc thêm tay hay mọc thêm n/ão à? Không có tiền thì đến cháu nội ngươi cũng chẳng làm nổi đâu."
"Muốn cưới Tô cô nương về một cách phong quang, muốn m/ua cho nàng mười dặm hồng trang không? Muốn thì lau cho ta!"
Tiêu Sách nghiến răng, nhìn chằm chằm ta một lúc lâu, cuối cùng như hạ quyết tâm, cầm giẻ lau, hung hăng lau lên mặt bàn.
Vừa lau vừa lẩm bẩm: "Vì Tô Tô, vì Tô Tô..."
Ta hài lòng gật đầu.
Tuy vẫn là n/ão yêu đương, nhưng ít nhất đã chuyển hóa thành sức lao động.
Cái này gọi là gì?
Đây gọi là sức mạnh của tình yêu.
Dưới sự huấn luyện m/a q/uỷ của ta, Tiêu Sách đã học được cách xem sổ sách, học được cách mặc cả với người khác, thậm chí học được cả cách phân biệt độ tươi ngon của nguyên liệu.
Tửu lâu được ta cải cách theo phong cách không giống ai.
Lập ra một thực đơn chủ đề "Yêu h/ận tình duyên", chuyên phục vụ cho những kẻ thất tình khổ lụy.
Còn mời vài thầy kể chuyện, chuyên kể những câu chuyện m/áu chó về thư sinh si tình và nữ nhân phụ bạc, hay Vương gia bá đạo yêu ta.
Việc kinh doanh lại trở nên hot đến mức không tưởng.
Người nhàn rỗi ở kinh thành thích xem trò vui, nhất là khi nghe tin tửu lâu này do "đệ nhất si tình" Tiêu Sách mở, đều kéo đến xem.
Tiêu Sách đếm ngân phiếu, mắt sáng rực lên.
"Oản Oản, hôm nay chúng ta ki/ếm được năm trăm lượng, năm trăm lượng đấy!"
Hắn phấn khích nắm lấy vai ta mà lắc.
Ta chán gh/ét gạt tay hắn ra: "Điềm tĩnh chút, số tiền này chỉ đủ m/ua cho Tô cô nương cái tay áo thôi."
Nụ cười của Tiêu Sách cứng đờ, lại bắt đầu ảm đạm đ/au thương.
"Không biết Tô Tô giờ sống thế nào, có được ăn uống tử tế không..."
Ta đảo mắt, vừa định m/ắng cho hắn vài câu.
Cửa vào bỗng nhiên truyền đến một trận xôn xao.