Tiêu Sách bị ta chặn họng, rồi bất đắc dĩ cười.
"Được, vậy ta nói thẳng. Lâm Oản Oản, một nửa gia sản Vương phủ ta đã chia cho ngươi rồi, nửa còn lại, cùng với chính con người ta đây, ngươi có muốn không?"
Ta nhìn hắn, nhướng mày.
"Ngươi đây là muốn tìm một kẻ làm công miễn phí để quản lý sổ sách cho ngươi cả đời sao?"
"Không, ta là muốn tìm một bà chủ có thể quản lý ta cả đời."
Ta im lặng một lát, rút từ trong ngựk ra một lượng bạc, ném cho hắn.
"Được thôi, nể tình dạo này ngươi biểu hiện không tệ, sính lễ này ta nhận."
"Nhưng nói trước là, sau này nếu ngươi còn dám tái phát b/ệnh n/ão yêu đương..."
"Thì ngươi cứ băm vằm ta cho chó ăn." Tiêu Sách giành trả lời.
"Đúng thế."
Ta cười: "Ta sẽ tự tay động thủ."
Lúc này, ánh mặt trời ngoài cửa sổ thật đẹp, con sư tử đ/á bị mẻ góc trước cổng Vương phủ đã được tu bổ lại oai phong lẫm liệt.
Ta nghĩ, đây mới chính là cảnh lớn thực sự.
Không dựa vào sự bố thí của người khác, không dựa vào tình thâm hờ hững hư ảo.
Mà là dựa vào số bạc nắm trong tay chính mình, và người đàn ông bên cạnh cuối cùng đã học được cách đứng thẳng người.