Cô ta nhớ phu quân như vậy, chi bằng cùng chàng ta đi ch*t cho xong."
Đêm đó, Chung Ng/u Phù tr/eo c/ổ t/ự v*n nhưng không thành.
Ánh mắt Yến Khuynh Chước nhìn tôi như thể chứa đầy th/uốc đ/ộc: "Sao nàng lại đ/ộc á/c như vậy."
"Cô ấy là tỷ tỷ của nàng, là đại tẩu của ta, gh/en t/uông vô lối cũng phải có chừng mực thôi."
"Nếu còn gh/en t/uông bậy bạ nữa, ta nhất định sẽ hưu nàng."
Từ đó về sau, tôi không bao giờ bàn tán chuyện của hai người họ nữa.
Khi Niệm Niệm sốt cao quấy khóc, cần cha mẹ ở bên, chàng không có mặt.
Khi tôi bị tộc thân chế giễu, cần phu quân chống lưng, chàng cũng không có mặt.
Trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, giờ đây Yến Khuynh Chước lại hỏi tôi vì sao không gh/en.
Đôi môi Yến Khuynh Chước r/un r/ẩy:
"Ta chỉ là quan tâm cô ấy thôi, tuyệt đối không có gì vượt quá giới hạn."
Tôi đang mải lo lắng không biết tại sao Niệm Niệm vẫn chưa quay lại, liền thuận miệng đáp:
"Vâng."
"Phu quân thật cao thượng."
"Chàng và tỷ tỷ cũng rất xứng đôi, nếu như chàng chưa cưới vợ, thì đã có thể được như ý nguyện rồi."
Lực tay đang nắm lấy tay tôi bỗng nhiên tăng mạnh.
Tôi đ/au đớn ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt trầm đục của Yến Khuynh Chước:
"Doanh Doanh, trước đây nàng không phải như thế này."
"Chúng ta..."
Dưới lầu bỗng vang lên tiếng xôn xao.
Tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc.
Nhìn xuống xem.
Thì ra là Niệm Niệm và Yến Khúc đã đá/nh nhau.
Yến Khúc dù sao cũng hơn nửa tuổi, lại còn m/ập mạp.
Thằng bé ngồi trên người Niệm Niệm, đang giơ cao tay định giáng xuống.
Chung Ng/u Phù che miệng đứng dựa vào một bên, bất lực hét lên:
"Các con đừng đá/nh nhau nữa mà."
"Niệm Niệm, đều tại con trêu chọc đường huynh."
"Đúng là không có gia giáo giống hệt nương con!"
Cô ta ôm lấy ngựk, dáng vẻ yếu đuối không chịu nổi.
Tôi bước ba bước thành hai, dùng sức đẩy Yến Khúc ra, ôm Niệm Niệm vào lòng.
Trên mặt con bé có mấy vệt đỏ, trán cũng rỉ m/áu, trông vừa đáng thương vừa thảm hại.
Nước mắt tôi lập tức trào ra:
"Niệm Niệm, con đ/au ở đâu, mau nói cho nương biết!"
Niệm Niệm nghiến răng, lắc đầu nguầy nguậy, vẫn muốn lao ra đá/nh Yến Khúc:
"Ngươi mới là đồ hoang không cha không mẹ!"
"Nương ta là người nương tốt nhất trên đời này!"
Yến Khuynh Chước đã sớm chạy xuống lầu theo.
Nhưng người chàng đỡ dậy đầu tiên lại là Yến Khúc.
Ngay cả Chung Ng/u Phù cũng co rúm người lại sau lưng chàng một cách đáng thương.
Yến Khúc nhìn thấy Yến Khuynh Chước, thay đổi hẳn vẻ kiêu căng hống hách, miệng cười toe toét:
"Cha ơi, cô ta b/ắt n/ạt con!"
Yến Khuynh Chước xót xa vô cùng: "Bị thương ở đâu rồi?"
"Sao hai đứa lại đá/nh nhau?"
Chung Ng/u Phù nức nở: "Vừa nãy đi ngang qua tửu lâu, Khúc nhi nói nhìn thấy Niệm Niệm nên muốn vào chào một tiếng."
"Không ngờ Niệm Niệm vừa lên đã t/át Khúc nhi một cái, còn đẩy ta nữa."
"Con bé m/ắng ta là hồ ly tinh, m/ắng Khúc nhi tranh cha người khác là không biết x/ấu hổ."
Cô ta càng nói càng đ/au lòng: "Ta biết mình mệnh khổ."
"Niệm Niệm nói ta cũng không sao."
"Sao có thể m/ắng Khúc nhi chứ..."
Yến Khuynh Chước gi/ận đỏ mặt, lập tức lao đến kéo Niệm Niệm: "Yến Niệm! Xin lỗi mau!"
Tôi gần như bị khả năng đổi trắng thay đen của mẹ con bọn họ làm cho tức cười.
Tôi gạt tay Yến Khuynh Chước ra, dưới ánh mắt kinh ngạc của chàng, từng chữ một nói:
"Con gái ta không phải loại người đó."
"Rốt cuộc là ai đổi trắng thay đen, hỏi một câu là biết ngay!"
Khách khứa xung quanh nghi hoặc:
"Chúng tôi cũng không nhìn rõ, thấy họ đá/nh nhau thì chạy lại thôi."
"Hai đứa trẻ đang tranh giành cha sao?"
"Vậy rốt cuộc cha của đứa trẻ nào đã qu/a đ/ời?"
Có kẻ hiếu sự hùa theo: "Vậy rốt cuộc ai là con hoang thế?"
"Chẳng lẽ một người đàn ông lại lấy được hai vợ chính thất à?"
"Chuyện tốt như Nga Hoàng Nữ Anh thế này, sao không đến lượt ta nhỉ!"
Yến Khúc ngồi dưới đất khóc lớn, cố gắng át đi tiếng ồn ào của đám người:
"Họ b/ắt n/ạt con và nương con."
"Con không sống nữa."
"Biết thế con và nương đi ch*t cho xong, đỡ phải về kinh bị người ta b/ắt n/ạt."
Chung Ng/u Phù cũng cúi đầu lau nước mắt.
Tôi ôm Niệm Niệm, nhìn chằm chằm vào Yến Khuynh Chước.
Một lúc lâu sau, Yến Khuynh Chước như hạ quyết tâm, chắn trước mặt Chung Ng/u Phù và Yến Khúc:
"Ta là cha của Yến Khúc."
"Ta không cho phép các người b/ắt n/ạt con của ta."
Niệm Niệm trên vai tôi mềm nhũn ra, vùi đầu vào vai tôi khóc không thành tiếng.
Sợi dây lý trí trong đầu tôi hoàn toàn đ/ứt đoạn.
Tôi nghĩ.
Người phu quân này, tôi hoàn toàn không cần nữa rồi.
Yến Khuynh Chước vội vã đuổi theo ra khỏi tửu lâu, ngăn cản phu xe lại.
Chàng đứng bên ngoài tấm rèm xe, vẻ lo lắng trên mặt không giống giả vờ:
"Doanh Doanh, nàng phải thông cảm cho ta."
Tôi chán gh/ét tột cùng: "Thông cảm cho chàng?"
"Đúng!" Yến Khuynh Chước vội vàng nói:
"Ng/u Phù và Khúc nhi thực sự đã mất đi phu quân và cha, nên ta mới muốn che đậy giúp họ một chút."
"Nàng có ta, Niệm Niệm có ta, đó là sự thật không thể thay đổi."
"Nhưng nếu Yến Khúc bị người ta gọi là con hoang, Ng/u Phù bị người ta nói là không biết dạy con, thì danh tiếng sẽ tiêu tan hết."
Tôi cười lạnh thành tiếng.