“Em nói gì với anh ta tối qua vậy? Sao lại bị kích động đến mức này?”
Tôi liếc nhìn chị ấy một cái đầy khó chịu:
“Nếu không phải tại chị bày trò, nói giúp bạn quay quảng cáo nhẫn là kết hôn, thì anh ta cũng chẳng lặn lội chạy đến đây làm gì.”
Chị gái nhếch mép:
“Đáng đời! Ai bảo anh ta không chịu tin em!”
“Hồi đó bố mẹ đều ở nước ngoài, em vừa mới về nhà. Chị sợ em là trà xanh, vu oan chị nhắm vào em nên đã lắp năm cái camera trong phòng.”
“Kết quả, em chỉ nói một câu: ‘Chị ơi, chợ ở đâu vậy ạ?’”
“Chị biết ngay là em hết th/uốc chữa rồi, đúng là đồ yêu đương m/ù quá/ng!”
Bây giờ, kẻ yêu đương m/ù quá/ng đã tỉnh ngộ.
Tôi ôm chị gái, nghiêm túc nói:
“Chị, yên tâm đi. Em sẽ không đi vào vết xe đổ nữa.”
Ninh Viễn thấy tôi ra ngoài, vội bước tới chặn đường:
“Lộ Lộ, anh đều biết cả rồi, hai người đã hoán đổi thân x/ác, nên đoạn video trước ngày cưới là do Thẩm Khương Khương làm!”
“Còn cô ta tiếp cận anh là để lấy điểm tích lũy cao!”
“Anh đã đăng thông cáo minh oan cho em rồi, em tha thứ cho anh được không?”
Nói rồi anh ta lấy trong túi ra một tờ giấy chứng nhận ly hôn:
“Anh đã ly hôn rồi, chúng ta có thể kết hôn bất cứ lúc nào.”
“Địa điểm anh cũng đặt xong rồi, chính là nơi có view biển mà em thích nhất. Người anh thực sự muốn cưới, từ đầu đến cuối chỉ có mình em!”
Tôi lùi lại một bước, nhẹ nhõm nói:
“Thật ra từ lần đầu tiên anh bỏ mặc em để chạy theo Thẩm Khương Khương, em đã muốn rời xa anh rồi.”
“Có lẽ anh không nhớ, lần đó anh tăng ca về, thứ anh đưa cho em không phải bánh hoa tươi mà là bánh nhân xoài.”
“Em bị sốc phản vệ, c/ầu x/in anh đưa đi b/ệnh viện, nhưng anh lại nghe điện thoại của Thẩm Khương Khương rồi bay ra nước ngoài với cô ta.”
“Là người giúp việc trong nhà sợ em xảy ra chuyện nên mới đưa em đi.”
“Anh rõ ràng ở ngay bên cạnh em, nhưng em lại thấy anh xa xôi quá.”
Ninh Viễn tái mặt, ấp úng muốn giải thích.
Tôi xua tay:
“Có vẻ vì anh đã quen với việc em luôn ở bên cạnh, nên anh thấy em làm gì cũng là điều đương nhiên.”
“Bữa sáng cũng vậy, sự quan tâm của em dành cho anh cũng vậy.”
“Bây giờ anh chỉ là không thích nghi được thôi, thời gian sẽ giải quyết tất cả.”
Tôi quay người bỏ đi, thấy anh ta còn muốn ngăn lại, tôi ngoái đầu nói:
“Đừng tự cảm động bản thân nữa, đã bao lâu rồi anh không tự mình đi m/ua bánh hoa tươi ở phía Bắc thành phố?”
Hồi đi học, tôi rất thích ăn bánh hoa tươi ở đó. Nhưng vì giá quá đắt, tôi không m/ua nổi. Ninh Viễn luôn tìm cách m/ua cho tôi ăn.
Nhưng một năm trước, chủ tiệm cũ và con trai đã ra nước ngoài, cửa hàng đó đã đổi thành tiệm hoa tươi.
Ninh Viễn tức gi/ận chỉ tay vào trợ lý m/ắng nhiếc:
“Tiệm bánh hoa tươi đóng cửa rồi, sao không nói!”
Trợ lý vô tội đáp:
“Là ngài bảo cứ tìm đại một tiệm là được mà…”
Ninh Viễn ngồi sụp xuống đất dựa vào tường, anh ta thực sự đã làm sai rồi.
Một mặt thản nhiên hưởng thụ sự tốt đẹp của Giang Lộ, một mặt lại thấy cô nhạt nhẽo, muốn tìm thú vui mới.
Anh ta trừng mắt nhìn trợ lý, gằn giọng ra lệnh:
“Tra cho tôi! Tại sao lần đó bánh hoa tươi lại biến thành nhân xoài!”
Trợ lý làm việc rất nhanh, r/un r/ẩy nói:
“Là, là Thẩm Khương Khương, cô ta m/ua chuộc người để tráo bánh…”
Ninh Viễn lại đạp cửa phòng Thẩm Khương Khương, ánh mắt hung á/c nhìn Thẩm Khương Khương đang bị xích chân vào giường.
Đêm đó, tôi lại gặp á/c mộng.
Trong mơ, Thẩm Khương Khương khóc lóc quỳ xuống c/ầu x/in tôi:
“Lộ Lộ, tôi c/ầu x/in cô, tôi biết sai rồi. Ninh Viễn, anh ta không phải con người, anh ta tìm người nhét xoài vào miệng tôi không ngừng! Anh ta là một kẻ bi/ến th/ái!”
“C/ầu x/in cô hãy để tôi đi, tất cả là tại tôi tham lam. Tôi không công lược anh ta nữa, tôi thật sự biết lỗi rồi!”
Thấy tôi nghi hoặc, cô ta vội nói:
“Vì hoán đổi thân x/ác với cô, tất cả điểm tích lũy của tôi đều nằm ở chỗ cô. Chỉ cần cô dùng một ít điểm, là có thể đuổi tôi ra khỏi thế giới này!”
“Cô là nữ chính, lương thiện nhất, chắc chắn sẽ giúp tôi đúng không?”
Tôi vô cảm nhìn Thẩm Khương Khương, lắc đầu:
“Sự lương thiện của tôi không phải để cô dùng làm công cụ đạo đức giả.”
“Trong mắt cô, tất cả mọi người trên thế giới này đều là NPC, chẳng liên quan gì đến cô.”
“Nhưng cô đã sống ở đây gần hai mươi năm, cô không cảm nhận được mọi thứ xung quanh đều sống động và chân thực sao?”
“Thôi bỏ đi, cô sẽ không hiểu đâu. Tôi sẽ không giúp cô, coi như b/áo th/ù cho bố mẹ của Thẩm Khương Khương vậy.”
Cô ta kinh hãi nhìn tôi:
“Sao cô lại… cô thức tỉnh rồi sao?”
Cô ta đ/au đớn ôm đầu gào lên:
“Tôi thật sự không biết nữ chính thức tỉnh thế nào! Đừng thanh trừng tôi, đừng!”
Sau một tiếng thét thảm thiết, vạn vật tĩnh lặng.
Thẩm Khương Khương, hoàn toàn tan biến trước mắt tôi.
Một tia nắng sớm rọi lên mặt tôi.
Tôi đứng dậy kéo rèm cửa, thấy Ninh Viễn đang quỳ dưới gốc cây phía xa.
Anh ta tiều tụy hơn mấy ngày trước, hốc mắt thâm quầng.
Thấy tôi bước tới, anh ta khản giọng lên tiếng,