Cha ta r/un r/ẩy đôi tay, đón lấy th/uốc, ta không nhìn họ nữa, xoay người bỏ đi. Sau lưng truyền đến ti/ếng r/ên rỉ yếu ớt của Hứa Bảo Chương và tiếng ch/ửi rủa của Hứa Bảo Loan, ta coi như không nghe thấy.
Trọng ca đi theo sau ta, thấp giọng hỏi: "Châu nhi, cớ gì phải c/ứu họ?"
Ta mỉm cười: "Để họ sống, mới là sự trừng ph/ạt tốt nhất."
Cả nhà này, sự bạc bẽo bộc lộ trong khoảnh khắc sinh tử còn đ/au đớn hơn bất kỳ hình ph/ạt nào. Từ nay về sau, mỗi ngày họ còn sống, đều phải đối diện với những người thân mà mình đã đẩy đi, kéo ra, b/án đứng. Nỗi dằn vặt và sợ hãi đó sẽ như hình với bóng, giày vò họ cả đời.
Còn ta, ta muốn họ sống, sống thật tốt, sống trong nỗi giày vò vô tận này. Đó mới là sự trả th/ù tà/n nh/ẫn nhất.
Hứa Bảo Chương và Hứa Bảo Loan dùng th/uốc, m/áu tạm thời đã cầm được. Chỉ là vết thương của Hứa Bảo Chương quá sâu, từ bả vai kéo dài đến tận hông, bột th/uốc đỏ thẫm trộn lẫn với m/áu đông bết dính trên miệng vết thương, người đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh. Hứa Bảo Loan cũng chẳng khá hơn, chân trái bị đ/âm một nhát, nàng nghiến răng rút ra, lúc này đang tựa vào một gốc cây vẹo, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh làm những lọn tóc mai dính bết trên mặt.
Triệu đầu mục đào hố ch/ôn những sai dịch đã bỏ mạng, sắc mặt âm trầm: "Không thể ở lại đây được nữa, đám vo/ng mạng kia nếu quay lại, chúng ta không ai chạy thoát đâu."
Lão bàn bạc với Trọng ca, gọi thuộc hạ khiêng những sai dịch bị thương lên xe ngựa. Ngựa bất an dậm chân, dường như cũng ngửi thấy mùi m/áu tanh trong khu rừng này.
Cha ta ôm Hứa Bảo Chương đang nằm trên đống cỏ, hai dòng lệ chảy dài, môi r/un r/ẩy, hồi lâu mới nặn ra được một câu: "Triệu đầu, chờ một lát nữa thôi, đứa trẻ uống th/uốc rồi, sắp tỉnh lại rồi..."
"Chân ta bị thương rồi, không đi nổi." Hứa Bảo Loan tủi thân nức nở.
Triệu đầu mục bước tới, thử hơi thở của Hứa Bảo Chương, rồi thu tay lại: "Chỉ còn thoi thóp, chẳng khác nào đã ch*t. Các người nếu không đi, thì cứ ở lại trong rừng này mà chờ ch*t."
Trên đỉnh núi xa xa, tiếng sói hú vang lên, từng hồi liên tiếp, như đang tụ lại về phía này. Mùi m/áu ở đây quá nồng.
Khuôn mặt cha ta xám xịt trong bóng chiều, cuối cùng ông ta nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, tia do dự cuối cùng trong ánh mắt đã bị bóp nát. Ông ta không nhìn đứa con dưới đất nữa, xoay người sải bước về phía xe ngựa.
Mẹ ta sững sờ một lúc, rồi đuổi theo, túm lấy tay áo ông ta, giọng hét lên lạc cả đi: "Đó là Bảo Chương! Đó là con trai chúng ta!"
Tay bà ta run lên dữ dội, móng tay gần như cắm vào cánh tay cha ta, nhưng bánh xe ngựa đã bắt đầu kẽo kẹt chuyển động, Triệu đầu mục mất kiên nhẫn vung một roj.
Mẹ ta bị kéo lê loạng choạng mấy bước, phát ra tiếng khóc x/é lòng.
"Mẹ, đừng bỏ con lại..." Hứa Bảo Loan sợ đến mức giọng r/un r/ẩy.
Tay mẹ ta buông tay áo cha ta ra. Bà xoay người lao tới, ôm ch/ặt lấy thân hình Hứa Bảo Loan vào lòng, rồi nghiến răng, kéo nàng đứng dậy, khập khiễng đi về phía ngoài rừng.
Trên bãi đất trống phía sau, chỉ còn lại một mình Hứa Bảo Chương nằm trong bóng tối.
Đường đi trắc trở, chúng ta đã ra khỏi khu rừng, tiếng sói hú vọng lại từ xa, như thể đang x/é x/ác thứ gì đó. Cha ta bỗng vùi mặt vào lòng bàn tay, vai run lên dữ dội, trong cổ họng phát ra những tiếng nức nở không thành tiếng. Mẹ ta ôm Hứa Bảo Loan, nước mắt rơi lã chã nhưng không phát ra một tiếng khóc nào.
Hóa ra, mất đi những đứa con yêu quý, họ cũng biết đ/au đớn đến tận tâm can.
Trọng ca mất xe ngựa, cũng cùng ta đi bộ suốt chặng đường. Sau khi trời sáng, chúng ta cuối cùng cũng đến trạm dịch gần nhất. Nhân lúc mọi người chìm vào giấc ngủ, ta vội kéo Trọng ca vào không gian.
Lần này, không gian lại lớn hơn. Năm gian nhà tranh biến thành bảy gian nhà ngói lớn. Phía ngoài sân, nơi biên giới vốn trắng xóa, bỗng xuất hiện một con suối nhỏ, nước trong vắt róc rá/ch chảy, vài con cá nhỏ bơi lội, ven suối mọc đầy lau sậy và hoa dại.
Xa hơn nữa, ranh giới trắng xóa lùi lại, xuất hiện một khu rừng nhỏ, cây cối không cao nhưng cành lá xum xuê, tiếng chim hót vang vọng.
Ta hít một hơi thật sâu, không khí trộn lẫn hương đất và cỏ cây, giống như mùa xuân ở Liễu Gia Thôn.
Trong không gian, nhũ mẫu và Trần thúc đang phơi nắng trong sân. Thấy ta, nhũ mẫu ngước lên, cười đến nhăn cả mặt: "Châu nhi! Hôm nay chỗ này lại lớn thêm rồi! Còn có cả rừng nữa!"
Ta mỉm cười: "Nhũ mẫu, người và Trần thúc ở đây có thoải mái không?"
"Thoải mái! Thoải mái lắm!" Nhũ mẫu gật đầu liên tục, "Hơn hẳn bên ngoài gấp trăm lần! Châu nhi, khi nào con mới vào đây ở?"
"Sắp rồi," ta nói, "Đợi đến Lĩnh Nam, cả nhà chúng ta sẽ cùng vào đây ở."
Bước ra khỏi không gian, nhìn bóng lưng c/òng xuống của cha ta, khóe miệng ta cong lên. Gia bảo nhà họ Hứa đã nuôi b/éo không gian của ta.