Sau khi thi đại học xong, tôi đặc biệt tắt chuông báo thức.
Thế nhưng sáng hôm sau, nó vẫn reo lên.
Từ bên trong phát ra giọng một người đàn ông trầm đục và mệt mỏi:
【Diệp Phàm mười tám tuổi, chào cậu, tôi là cậu năm ba mươi ba tuổi đây.】
【Làm ơn hãy chia tay Lâm D/ao D/ao ngay lập tức, nhất định phải nhanh lên.】
【Cô ta sẽ cố tình mang th/ai trong kỳ nghỉ hè này, lừa cậu đổ vỏ làm cha.】
Tôi gi/ật mình ngồi bật dậy, cố giữ giọng bình tĩnh hỏi:
“Anh nói bậy gì thế! Lâm D/ao D/ao sao có thể là loại người đó?”
“Lâm D/ao D/ao mà tôi quen rất dịu dàng, ngoan hiền và nhút nhát.”
“Yêu nhau hơn nửa năm, đến tay cô ấy còn chẳng chịu cho tôi đụng vào.”
“Sao có thể mang th/ai, lại còn bắt tôi đổ vỏ?”
【Phải, lúc đầu cô ta không chịu đâu.】
Người đàn ông trong báo thức bỗng bật cười, nghe như kẻ đi/ên.
【Cô ta làm vậy là vì Diệp Phi...】
【Vì muốn cậu nhường cơ hội học đại học cho Diệp Phi.】
“Diệp Phi? Em trai tôi á?” Đầu óc tôi trống rỗng.
“Anh nói nhảm gì vậy? Lâm D/ao D/ao còn chẳng quen Diệp Phi!”
【Họ lừa cậu đấy.】
Giọng anh ta bỗng trầm xuống, như đang lẩm bẩm một mình.
【Diệp Phi và Lâm D/ao D/ao quen nhau từ lâu rồi, cũng biết rõ nhà chỉ đủ tiền cho một đứa con trai đi học.】
“Vậy ra, Lâm D/ao D/ao tiếp cận tôi là vì Diệp Phi?”
Kim giây tích tắc, tích tắc trôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ báo thức, bỗng nhớ đến những quả cherry mà Lâm D/ao D/ao tặng.
Loại trái cây đắt đỏ này nhà tôi hiếm khi m/ua, vậy mà Lâm D/ao D/ao lại mang đến từng giỏ cho tôi.
Rõ ràng tôi đã nói với cô ấy không dưới một lần là mình bị dị ứng cherry.
Có lần tôi thật sự không muốn nhận.
Cô ấy vốn dịu dàng là thế, vậy mà lại hiếm hoi nổi cáu với tôi:
“Anh không ăn được thì không còn em trai anh sao? Làm anh mà ích kỷ thế!”
Lúc đó tôi ngây thơ cho rằng cô ấy làm vậy là để lấy lòng gia đình tôi.
Là vì tương lai của hai đứa.
Tôi nén cơn gi/ận trong lòng, cố gắng giữ giọng điệu bình thản:
“Vậy anh phát hiện ra mối qu/an h/ệ của họ bằng cách nào?”
Người đàn ông trong báo thức khẽ cười, tiếng cười bi thương và bất lực.
【Ngày lễ tình nhân ba năm trước, tôi thấy cô ta và Diệp Phi trên giường.】
【Lâm D/ao D/ao kh/ỏa th/ân chất vấn tại sao tôi lại đi công tác về sớm.】
【Tôi nói, là vì muốn đón lễ tình nhân cùng cô ấy.】
【Khoảnh khắc đó, cô ta gần như không dám nhìn vào mắt tôi.】
【Bên cạnh, Diệp Phi quỳ xuống, khóc lóc c/ầu x/in tôi trả Lâm D/ao D/ao lại cho cậu ta...】
Tôi cố gắng kiềm chế cảm xúc, lạnh lùng hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”
【Không còn sau đó nữa.】
【Thời gian của tôi không còn nhiều.】
“Anh bị sao vậy?”
【U/ng t/hư gan.】
Tim tôi chùng xuống.
Từ nhỏ đến lớn, cơ thể tôi luôn rất khỏe mạnh, chưa từng ốm đ/au.
Sao lại có thể mắc u/ng t/hư khi còn trẻ thế này?
Điện thoại bỗng có cuộc gọi video.
Là nhạc chuông riêng tôi cài cho Lâm D/ao D/ao.
Tôi do dự một lúc rồi nhấn nghe, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô ấy chủ động gọi video cho tôi.
Khóe môi Lâm D/ao D/ao khẽ cong, nụ cười vẫn trong trẻo như mọi khi.
Cô ấy hắng giọng, hít sâu ba lần, cuối cùng mở lời mời tôi:
“Diệp Phàm, bố mẹ em đi du lịch xa rồi, tối nay anh có muốn... đến nhà em không?”
Đầu óc tôi bỗng “uỳnh” một tiếng.
Yêu nhau nửa năm, chúng tôi đến tay còn chưa chạm vào.
Lúc mới yêu tôi từng chủ động vài lần, cô ấy đều không chịu.
Tôi cứ tưởng cô ấy nhút nhát bảo thủ, còn cảm thán cô ấy băng thanh ngọc khiết.
Thế mà một người ngay cả ngón tay cũng không cho tôi chạm vào.
Lại sẵn lòng vì đại học của Diệp Phi mà ủy khuất bản thân, dâng hiến lên giường.
“Chẳng lẽ anh không muốn?” Giọng Lâm D/ao D/ao dịu dàng.
Nhưng cơ thể tôi lại lạnh toát từng đợt.
“Chúng ta chia tay đi.”
Cô ấy lập tức cứng đờ, không thể tin nổi nhìn tôi: “Anh nói gì cơ?”
Tôi tắt cuộc gọi video.
Trong đồng hồ báo thức, Diệp Phàm ba mươi ba tuổi bắt đầu kể tiếp về trải nghiệm của “anh ấy”.
Tôi vừa thu dọn những món quà Lâm D/ao D/ao từng tặng, vừa lắng nghe.
Nắng hè gay gắt, khi đến dưới lầu nhà Lâm D/ao D/ao đã là 11 giờ trưa.
Tôi mồ hôi nhễ nhại, đứng đợi cô ấy xuống lầu.
Qua nửa tiếng, cô ấy mới chậm rãi bước ra từ cánh cổng sắt.
Còn mặc chiếc váy trắng tôi thích nhất.
Ánh nắng chiếu lên đường nét cô ấy thật dịu dàng.
Giống hệt lần đầu tiên tôi gặp cô ấy.
Cô ấy hoàn toàn phù hợp với mọi tưởng tượng tốt đẹp nhất của tôi về bạn gái.
Lần đầu gặp cô ấy là ở thư viện, cô ấy cũng mặc váy trắng, lặng lẽ lật từng trang sách.
Vừa thấy tôi, cô ấy đã mỉm cười, còn chủ động hỏi số điện thoại của tôi.
Tôi lúng túng không biết làm sao, hốt hoảng để lại số rồi chạy mất.
Sau đó, cô ấy bắt đầu đòi tôi đưa về nhà, lại chủ động tặng quà cho tôi...
Tôi cứ ngỡ, tình yêu đích thực cũng chỉ đến thế mà thôi.