Khi đó, Tống Minh Hiên chê th/uốc quá đắng nên đã ném bát xuống đất.

Cố Tiểu Nhuyễn ngồi xổm xuống, dùng tay không nhặt những mảnh sứ vỡ lên.

Cô cười với anh ta: “Không sao đâu, th/uốc này không đắng đâu, uống vào là b/ệnh sẽ khỏi ngay.”

Tống Minh Hiên nhìn chằm chằm vào những con số và con dấu đỏ trên tờ giấy chứng nhận b/án m/áu.

Hơi thở anh ta trở nên dồn dập, lồng ngựk phập phồng dữ dội.

“Anh à, chắc chắn chị ta giấu tiền dưới đất rồi!”

Tống Bảo Châu đi từ góc phòng tới.

“Cái loại người nhà quê như chị ta, trong đầu toàn là tính toán, giỏi nhất là giả nghèo giả khổ!”

Vừa nói, Tống Bảo Châu vừa đưa tay định lật chiếc hộp gỗ.

Tống Minh Hiên đột ngột quay người lại.

Anh ta giơ tay phải lên.

Chát một tiếng, một cái t/át mạnh giáng xuống mặt Tống Bảo Châu.

Tống Bảo Châu bị t/át đến mức ngã nhào xuống sập đất, ôm mặt sững sờ.

Mẹ Tống sợ hãi hét lên.

“Minh Hiên! Con đi/ên rồi sao! Sao con lại đá/nh em gái mình?”

Mẹ Tống lao tới níu lấy cánh tay Tống Minh Hiên.

Tống Minh Hiên hất mạnh mẹ ra.

Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, đầy những tia m/áu.

“Cút.”

Tống Minh Hiên chỉ ra cửa, giọng khàn đặc.

“Tất cả cút ra ngoài cho tôi!”

Mẹ Tống nhìn ánh mắt đ/áng s/ợ của Tống Minh Hiên, kéo Tống Bảo Châu chạy trối ch*t khỏi căn nhà phụ.

Tống Minh Hiên chậm rãi quay người lại.

Anh nhìn chiếc hộp gỗ màu đen, nhìn những tờ báo cũ vương vãi khắp sàn.

Đầu gối anh mềm nhũn.

Bịch một tiếng, anh quỳ sụp xuống trước chiếc sập rá/ch nát lạnh lẽo.

Anh vùi mặt vào đôi bàn tay mình.

Tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong căn phòng nhỏ hẹp ẩm thấp.

Cô thôn nữ mà anh luôn chê bai, thực ra đã sớm trao cả mạng sống cho anh.

Thế nhưng, anh đã đá/nh mất cô rồi.

Sáng sớm hôm sau.

Phòng khách tại khu đóng quân của Quân khu huyện.

Tống Minh Hiên đẩy hai cánh cửa gỗ nặng nề.

Đêm qua anh ngồi trong căn nhà phụ suốt cả đêm, trên người đầy mùi khói th/uốc và mùi đất ẩm.

Ngay khi nhận được thông báo hẹn gặp từ phía Chu Đình Việt, anh thậm chí không kịp thay quần áo đã vội vã chạy đến.

Trên chiếc ghế sofa da trong phòng khách, Chu Đình Việt ngồi thẳng tắp.

Tay trái anh cầm chiếc cốc sứ trắng.

Tay phải đặt hờ trên thành ghế của người phụ nữ bên cạnh.

Ánh mắt Tống Minh Hiên dừng lại trên người phụ nữ đó, đôi chân trở nên nặng nề bất thường.

Đó là Cố Tiểu Nhuyễn.

Cô mặc chiếc áo len cổ lọ màu trắng chất lượng tốt, bên ngoài khoác chiếc áo dạ màu tối.

Mái tóc cô được gội rất sạch sẽ, tỏa ra mùi xà phòng thoang thoảng.

Đôi mắt từng tràn đầy sự lấy lòng và nhút nhát khi nhìn anh, giờ đây chẳng còn chút gợn sóng nào.

“Cán sự Tống, ngồi đi.”

Chu Đình Việt đặt cốc trà xuống, chỉ vào chiếc ghế đối diện.

Tống Minh Hiên không ngồi.

Anh bước đến cách Cố Tiểu Nhuyễn hai bước chân rồi dừng lại.

“Tiểu Nhuyễn.”

Tống Minh Hiên lên tiếng, giọng khô khốc.

“Theo anh về đi, những tờ giấy n/ợ trong căn nhà phụ, anh đều đã thấy cả rồi.”

“Là anh hiểu lầm em, anh sẽ về tỉnh thành làm thủ tục ngay, anh sẽ trả lại suất về thành phố cho em.”

Cố Tiểu Nhuyễn không nhìn anh.

Cô lấy từ túi áo khoác ra một tờ giấy công văn đã gấp gọn, đẩy ra giữa mặt bàn.

Tống Minh Hiên chưa kịp cầm tờ giấy lên thì cửa phòng khách bất ngờ bị đẩy mạnh.

Tống Bảo Châu mặc kệ sự ngăn cản của cảnh vệ ngoài cửa, cố tình chen vào.

“Anh! Anh tuyệt đối đừng tin chị ta!”

Tống Bảo Châu chỉ vào Cố Tiểu Nhuyễn.

“Hôm qua chị ta dẫn người đến nhà, không những dọn sạch đồ đạc mà còn xúi giục người đi tố cáo em ở công xã!”

Cố Tiểu Nhuyễn ngẩng đầu nhìn Tống Bảo Châu.

“Danh mục tài sản mà cán sự bảo vệ công xã đã đăng ký và thỏa thuận hòa giải đều ở trên bàn.”

Cố Tiểu Nhuyễn giọng lạnh nhạt.

“Tất cả hóa đơn m/ua hàng gốc và giấy tờ chứng minh nguồn gốc của đồ đạc, tôi đều đã giao cho đồn cảnh sát.”

Tống Bảo Châu sững sờ.

“Chị nói dối! Đó là đồ của nhà họ Tống chúng tôi!”

Cố Tiểu Nhuyễn đứng dậy.

Cô lấy ra một bản sao giấy chẩn đoán y tế có đóng dấu đỏ.

“Tống Bảo Châu, cô c/ắt nát di vật của mẹ tôi, bị nghi ngờ cố ý h/ủy ho/ại tài sản của người khác.”

“Ngày 4 tháng 12, cô xô đẩy tôi tại nhà cũ, sau đó Tống Minh Hiên dùng b/ạo l/ực với tôi, khiến tôi bị tổn thương mô mềm đầu gối nghiêm trọng, trán kh//âu ba mũi.”

“Đây chính là cố ý gây thương tích.”

Cố Tiểu Nhuyễn đặt tờ chẩn đoán lên bàn.

Sắc mặt Tống Bảo Châu tái nhợt, lùi lại một bước.

Chu Đình Việt đứng dậy, chỉnh lại ống tay áo quân phục.

“Cảnh vệ Lý, đi gọi người của bộ phận bảo vệ tới đây.”

Cảnh vệ đáp lời rồi rời đi.

Tống Minh Hiên lao tới một bước, đ/è lên tập tài liệu trên bàn.

“Tiểu Nhuyễn, đây là việc trong nhà!”

Tống Minh Hiên nhìn chằm chằm vào mắt Cố Tiểu Nhuyễn.

“Em làm ầm ĩ thế này, sau này làm sao sống ở trong thôn được nữa?”

Cố Tiểu Nhuyễn rút ra một tờ thông báo khác ở dưới tập tài liệu.

“Đồng chí Tống Minh Hiên, xét thấy gia đình đồng chí có hành vi mạo danh chỉ tiêu, chiếm đoạt tài sản của người khác, và bản thân đồng chí trong thời gian biệt phái có dấu hiệu bao che, tác phong làm việc vô cùng không đúng đắn.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
5 Phúc lợi công ty Chương 18.
6 Núi con gái Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm

Mới cập nhật

Xem thêm