"Luật sư Chu, tôi không cần làm lớn chuyện. Tôi chỉ cần hội đồng học thuật trả lại sự trong sạch cho tôi, hủy bỏ quyết định kỷ luật về việc gian lận đó là được."
"Tôi hiểu."
Ngày hôm sau khi cúp máy, Trần Thâm thấy tôi đang sắp xếp các thư mục trên máy tính liền ghé lại gần.
"Chuyện học thuật gì đó của cậu, tớ nghe cậu gọi điện thoại mấy lần rồi. Có cần giúp gì không? Chị họ tớ làm ở Sở Giáo dục đấy."
"Không cần đâu, sắp giải quyết xong rồi."
Cô ấy gật đầu, đưa cho tôi một hộp sữa chua: "Dạo này cậu ăn ít quá, mặt g/ầy sọp cả đi rồi."
Tôi nhận lấy.
Trong suốt bốn năm ở Ninh Đại, tôi ốm không tìm Thẩm Dư Chu, buồn cũng không tìm Thẩm Dư Chu.
Nhưng chưa từng có ai đưa cho tôi một hộp sữa chua và nói "cậu ăn ít quá".
Thế giới này không chỉ có một cách sống là Thẩm Dư Chu.
Cuối tuần đó, tin tức từ Ninh Đại truyền về.
Giáo viên chủ nhiệm gọi điện cho tôi.
Thái độ của cô ấy hoàn toàn khác trước.
"Khương Niệm à, hội đồng học thuật đã nhận được đơn khiếu nại của em rồi, hiện đang trong quá trình x/ác minh. Em... sao đột nhiên lại chuyển trường vậy? Có chuyện gì thì có thể trao đổi trước mà."
"Trao đổi rồi ạ," tôi nói, "nhưng chẳng ai nghe cả."
Cô ấy im lặng.
"Thế... Thẩm Dư Chu vẫn luôn hỏi về tình hình của em."
"Thưa cô, thông tin liên lạc của em chỉ dùng cho việc trao đổi các vấn đề khiếu nại học thuật. Những chuyện khác, phiền cô đừng tiết lộ cho bên thứ ba."
"Được... được rồi."
Cuộc điều tra của hội đồng học thuật diễn ra nhanh hơn tôi tưởng.
Luật sư Chu nói, nhật ký hoạt động của hệ thống đã được trích xuất ra.
Địa chỉ IP, thời gian đăng nhập và thông tin thiết bị thao tác chỉnh sửa đều chỉ về chiếc máy tính công cộng trong văn phòng hội sinh viên.
Mà trong sổ trực ca thời gian đó, chỉ có tên của Lâm Tri Ý.
Cô ta không thể chối cãi.
Thông báo của nhà trường tôi thấy được từ điện thoại của Trần Thâm.
Cô ấy lướt thấy ảnh chụp màn hình thông báo của trường Ninh Đại.
"Một sinh viên khoa Máy tính nghi ngờ sửa đổi tài liệu học thuật của người khác, sau khi điều tra x/ác minh, quyết định đưa ra hình thức kỷ luật lưu trường xem xét."
Không viết tên, nhưng bên Ninh Đại chắc chắn đã lan truyền khắp nơi rồi.
Tôi không cảm thấy chút hả hê nào.
Tối hôm đó, tôi làm xong ca gia sư như thường lệ rồi về ký túc xá, phát hiện điện thoại có hơn chục tin nhắn chưa đọc.
Là của mấy bạn cùng lớp cũ gửi.
"Khương Niệm! Hóa ra cậu bị oan!"
"Trời đất, lúc đó tớ còn... xin lỗi cậu nhé."
"Cậu có sao không? Bọn tớ đều không biết sự thật, Lâm Tri Ý đó quá đáng thật đấy."
Tôi đọc từng tin một.
Không trả lời.
Không biết nên trả lời gì.
Lúc các cậu không biết sự thật, cũng chẳng có ai đến hỏi tôi lấy một câu.
Tin nhắn áp chót là của bạn Vương trong nhóm nghiên c/ứu: "Khương Niệm, sư huynh dạo này trạng thái rất tệ, ngày nào cũng đến tìm giảng viên hỏi xem cậu đi đâu rồi. Rốt cuộc hai người bị làm sao vậy?"
Tôi lướt qua tin nhắn này.
Tin cuối cùng là của Thẩm Dư Chu gửi.
"Niệm Niệm."
Hai chữ.
Anh ấy đã rất rất lâu rồi không gọi tôi như thế.
Trong bốn năm ở Ninh Đại, trước mặt mọi người anh chỉ gọi tôi là Khương Niệm, thỉnh thoảng là "cậu".
Cách gọi "Niệm Niệm" này là di vật của thời cấp ba.
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ này rất lâu.
Ngón tay đặt phía trên khung nhập liệu, nhưng không nhấn xuống.
Trần Thâm từ giường tầng trên ló đầu xuống: "Bạn trai cũ của cậu à?"
Tôi nói: "Không tính là bạn trai cũ."
"Không tính là bạn trai cũ mà còn làm cậu có vẻ mặt này?" Cô ấy leo xuống ngồi bên mép giường tôi, "Có muốn tâm sự không?"
Tôi lắc đầu.
Cô ấy không ép tôi, lấy từ dưới gối ra một gói khoai tây chiên ném qua: "Vậy ăn chút gì đi. Lúc buồn thì đừng để miệng rảnh rỗi."
Tôi x/é gói khoai tây chiên, ăn một miếng.
Vị mặn.
Đôi mắt đột nhiên hơi cay.
Không phải vì tin nhắn của Thẩm Dư Chu.
Mà vì trong bốn năm ở Ninh Đại, tôi một mình gánh vác mọi chuyện, chưa bao giờ có ai đối xử tốt với tôi bằng cách vụng về và trực tiếp như thế này.
Tôi từng tưởng đó là điều bình thường.
Hóa ra không phải.
Đêm đó tôi không trả lời tin nhắn của Thẩm Dư Chu.
Từ đó về sau ngày nào anh ấy cũng gửi một tin.
"Niệm Niệm, em ở đâu?"
"Anh biết chuyện học bổng rồi, là do anh không làm rõ ràng mà hiểu lầm em."
"Xin lỗi em."
Thẩm Dư Chu tìm đến thành phố này là chuyện của tuần thứ ba.
Trần Thâm đi học về nói với tôi: "Dưới lầu có một gã, cao gần mét chín, đứng hai tiếng đồng hồ rồi. Cứ hỏi bác bảo vệ xem cậu ở tầng mấy. Bác ấy không nói cho anh ta biết."
Tôi liếc nhìn xuống từ cửa sổ.
Anh ấy mặc chiếc áo khoác màu xám đậm đó, một mình đứng cạnh bồn hoa.
G/ầy đi một chút.
Tôi lùi lại một bước, không để anh nhìn thấy mình.
"Có muốn xuống không?" Trần Thâm hỏi.
"Không."
"Được. Vậy tớ đi m/ua cơm tối ở cửa hàng tiện lợi cho cậu, cậu đừng ra khỏi tòa nhà là được."
Cô ấy chộp lấy áo khoác rồi đi.
Thẩm Dư Chu đứng dưới lầu đến tận chín giờ tối mới rời đi.