Cuộc phản công của chàng rể

Chương 9

27/07/2026 16:35

Vừa đi tới góc hành lang, chúng tôi đụng mặt hai người.

Lục Tuyết Kỳ và Giang Thần.

Lục Tuyết Kỳ mặc một chiếc váy liền thân màu đỏ rực, đi giày cao gót đế nhọn, tay xách vài túi đồ m/ua sắm. Giang Thần đi bên cạnh, vest chỉnh tề, tay cũng xách đầy túi, trông chẳng khác nào một tên tùy tùng.

Bốn mắt nhìn nhau, không khí như đông cứng lại.

Ánh mắt Lục Tuyết Kỳ rơi lên người tôi trước, rồi chuyển sang những túi đồ trong tay tôi, cuối cùng dừng lại ở Tô Vãn Ngâm đang đứng sau lưng tôi.

Sắc mặt cô ta thay đổi ngay lập tức.

"Ồ, đây chẳng phải là Trần tổng sao?" Giọng cô ta cao vút lên, "Cũng đến m/ua quần áo à?"

Tôi không đáp.

Lục Tuyết Kỳ bước tới hai bước, ngó đầu nhìn vào những túi đồ trong tay tôi, khóe miệng nhếch lên.

"Thương hiệu này, anh m/ua nổi sao? Một chiếc áo khoác thôi cũng bằng nửa năm sinh hoạt phí của anh rồi đấy nhỉ?"

Giang Thần bên cạnh cười phụ họa.

Tô Vãn Ngâm bước ra từ sau lưng tôi, đứng bên cạnh tôi, không nói lời nào, chỉ thản nhiên nhìn Lục Tuyết Kỳ.

Ánh mắt Lục Tuyết Kỳ quét một vòng trên người Tô Vãn Ngâm, rồi cười lạnh.

"Sao nào, Tô tổng lại dẫn anh ta đi m/ua quần áo à? Lần trước m/ua vest, lần này m/ua cái gì? Ồ, đúng rồi, ngày mai là tiệc mùa thu nhà họ Trần, cô sẽ không định dẫn anh ta đến để ké ăn ké uống đấy chứ?"

Cô ta khoanh tay, nghiêng đầu, giọng điệu đầy vẻ mỉa mai.

"Tôi nói cho cô biết, ngày mai tôi cũng đi. Tôi đã bỏ ra một trăm triệu để đấu giá một chiếc bát hoa quỳ men thiên thanh, chính là để tặng cho chưởng môn nhà họ Trần." Cằm cô ta hất cao hơn, "Đợi khi tôi bám được vào nhà họ Trần, hai người cộng lại cũng không xứng xách giày cho tôi đâu."

Giang Thần bên cạnh hùa theo: "Đúng vậy, Tuyết Kỳ vì món đồ cổ này mà thế chấp cả nhà rồi. Hai người lấy gì mà so?"

Tô Vãn Ngâm vẫn không lên tiếng, chỉ quay đầu nhìn tôi.

Tôi nhìn cô ấy.

Lục Tuyết Kỳ thấy chúng tôi không nói gì, tưởng chúng tôi sợ rồi, càng được đà lấn tới.

"Trần Chu, tôi khuyên anh nên biết điều một chút. Bây giờ nếu anh quỳ xuống xin lỗi tôi, tâm trạng tôi tốt, biết đâu đến lúc đó tôi lại nói giúp anh vài lời trước mặt chưởng môn nhà họ Trần. Nếu không thì--"

"Nếu không thì sao?" Tôi hỏi.

"Nếu không thì đợi khi tôi bám được vào chưởng môn nhà họ Trần, tôi sẽ bắt anh quỳ xuống c/ầu x/in tôi." Cô ta nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt đầy vẻ tự tin.

Tôi nhìn gương mặt cô ta, bỗng cảm thấy hơi mệt mỏi.

"Lục Tuyết Kỳ." Tôi nói.

"Sao?"

"M/ua nổi những bộ đồ này hay không, bây giờ không phải lúc cô có thể quản."

Nụ cười của cô ta cứng đờ.

"Anh nói cái gì?"

"Tôi nói--" tôi nhấn mạnh từng chữ, "Đợi đến ngày cô thực sự gặp được chưởng môn nhà họ Trần, hãy nói lại câu này."

Sắc mặt Lục Tuyết Kỳ thay đổi.

Cô ta nhìn chằm chằm tôi vài giây rồi hừ lạnh một tiếng.

"Được, Trần Chu, anh cứ cứng miệng đi. Tôi muốn xem anh cứng được đến bao giờ."

Cô ta xoay người bước đi trên đôi giày cao gót, Giang Thần vội vã chạy theo.

Hành lang trở lại yên tĩnh.

Tô Vãn Ngâm đứng cạnh tôi, nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay tôi.

"Câu vừa rồi của anh, nói ngầu thật đấy."

"Câu nào?"

"Đợi đến ngày cô thực sự gặp được chưởng môn nhà họ Trần." Cô ấy cười, "Cô ta đâu biết rằng ngày nào cô ta cũng gặp mà."

Tôi nhìn cô ấy, không đáp.

Trở về khách sạn đã là chín giờ tối.

Tôi treo bộ vest Tô Vãn Ngâm chọn vào tủ, tắm rửa, thay áo choàng tắm, nằm trên giường lướt điện thoại.

Bác Từ gửi vài tin nhắn, đều là chi tiết sắp xếp cho tiệc mùa thu ngày mai-- mấy giờ đến nơi, đi lối nào, gặp ai trước, gặp ai sau, chi chít hơn chục dòng.

Tôi đọc từng dòng một, đang định trả lời thì điện thoại rung lên.

Một cái tên được lưu là "Trần Vinh".

Trần Vinh là người trẻ tuổi dưới trướng bác Từ, ngoài ba mươi, đeo kính gọng vàng, trông nho nhã lịch sự, thực chất là phó phụ trách đội an ninh nhà họ Trần. Bác Từ nói cậu ta là "người nhà", rất đáng tin.

Giờ này cậu ta tìm tôi, thật không bình thường.

Tôi bắt máy.

"Thiếu gia." Giọng Trần Vinh hạ rất thấp, như đang ở nơi không tiện nói chuyện lớn tiếng.

"Sao vậy?"

"Lục tiểu thư hiện đang ở chỗ tôi." Cậu ta nói.

Tôi sững người.

"Ở chỗ cậu?"

"Cô ấy tưởng tôi là tân chưởng môn nhà họ Trần." Giọng Trần Vinh đầy vẻ bất lực không sao tả xiết, "Chiều nay ở đại sảnh khách sạn Quân Duyệt, cô ấy chặn tôi lại, khăng khăng nói tôi là người nhà họ Trần. Tôi đã giải thích rồi, cô ấy không tin."

Tôi im lặng hai giây.

"Rồi sao nữa?"

"Rồi cô ấy cứ bám theo tôi." Trần Vinh hạ thấp giọng, "Bây giờ đang ở ngay trước cửa phòng khách sạn của tôi, nói là có việc cần bàn với tôi, thế nào cũng không chịu đi. Thiếu gia, tôi phải làm sao đây?"

Tôi gần như có thể hình dung ra cảnh tượng đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Núi con gái

Chương 19
Đêm Giao thừa, ông nội trọng nam khinh nữ đã bỏ mặc một mình tôi trên núi. Ông lạnh lùng nói: "Con ngốc, bao giờ mặt trời mọc đằng tây thì hẵng về nhà." Ở trên núi chán quá, tôi bắt chước trong phim, bày trò gọi Bút Tiên. "Bút Tiên, Bút Tiên, nếu ngài đã đến thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Cây bút chì trong tay tôi tự động di chuyển trên tờ giấy trắng. Nó vẽ một vòng tròn. Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, chuyện gì ngài cũng biết phải không? Nếu đúng thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Lại thêm một vòng tròn nữa. Tôi chống cằm, cười hì hì: "Bút Tiên, đoán xem thứ gì càng rửa càng bẩn?" Đầu bút khựng lại một lúc. Sau đó từ từ vẽ ra... một dấu chấm hỏi. Tôi cười khoái chí: "Hì hì, là nước!" Cây bút: ... Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, loại trứng nào không ăn được?" Cây bút run lên bần bật, tưởng chừng sắp bị bẻ gãy, rồi lại vẽ thêm một dấu chấm hỏi. Tôi cười ha hả: "Là trứng vịt lộn số không! Ha ha ha!" Đúng lúc ấy. Một cơn cuồng phong bất chợt nổi lên. Một nữ quỷ mặc áo đỏ hiện ra trước mặt tôi. Khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười quái dị, da cười mà thịt chẳng cười. Cô ấy nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: "Nào, để chị đưa em về nhà." Rồi cô ấy ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía ngôi làng dưới chân núi. Giọng nói âm u như vọng lên từ địa ngục: "Để ta xem... là kẻ khốn kiếp nào đã đưa em đến đây hành hạ ta." "Nếu không khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn... ta thề không làm quỷ!"
237
2 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
3 Người giúp việc Chương 10
4 Thanh nữ Chương 10
9 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cả nhà bảo phải có bạn thân thì gia đình mới trọn vẹn, tôi xin kiếu

Chương 9
Trong bữa tiệc mừng con trai và con gái đỗ đại học, tôi rời chỗ ngồi một lát. Khi quay lại, cô bạn thân đã đứng trên bục, ngay chỗ micro đề chữ "Mẹ", thao thao bất tuyệt. Chồng tôi và hai đứa con sinh đôi đứng bên cạnh, cảm động đến đỏ hoe mắt. Con gái dâng hoa cho cô bạn thân: "Dì Mạn ơi, con có thể đỗ đại học 985 đều nhờ dì khích lệ. Dì lúc nào cũng dịu dàng khen ngợi con, còn mẹ con thì luôn chỉ trích, chèn ép con." Con trai cũng rưng rưng nước mắt ôm lấy cô ta: "Dì còn giống mẹ hơn cả mẹ ruột của con! Trong những lúc con lạc lối nhất, chính dì là người cho con cảm giác an toàn." Chồng tôi nhìn cô bạn thân đầy tình cảm, đáy mắt tràn đầy sự xúc động: "Cảm ơn em, Mạn Mạn, nhờ có sự giúp đỡ của em mà gia đình chúng ta mới được trọn vẹn." Dưới khán đài, tiếng vỗ tay vang dội. Tôi đứng ở cửa, món quà bất ngờ mà mình đã dày công chuẩn bị bỗng trở nên nực cười như một trò đùa. Vì chuyện học hành của các con, tôi đã từ bỏ sự nghiệp mà mình từng tự hào, dành bảy năm làm nội trợ toàn thời gian để đồng hành cùng con.
Tình cảm
0