Lục Tuyết Kỳ mặc chiếc váy liền thân màu đỏ rực ấy, đi giày cao gót, chặn trước cửa phòng Trần Vinh, ánh mắt tràn đầy vẻ cuồ/ng nhiệt của một con bạc trong ván bài tất tay cuối cùng.
Cô ta tưởng anh ta là chưởng môn nhà họ Trần.
Cô ta tưởng chỉ cần bám được vào anh ta, nhà họ Lục sẽ có thể cải tử hoàn sinh.
Cô ta tưởng chiếc bát Nhữ Diêu trị giá một trăm triệu kia cuối cùng cũng đã phát huy tác dụng.
Tôi tựa người vào đầu giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
"Thiếu gia?" Trần Vinh thúc giục ở đầu dây bên kia.
"Trần Vinh." Tôi nói.
"Vâng."
"Cậu bây giờ đang mặc gì?"
"À?" Cậu ta sững người, "Mặc... sơ mi và quần tây ạ."
"Cởi áo khoác ra, tháo cà vạt đi." Tôi nói, "Làm tóc rối lên một chút, tạo vẻ như vừa tắm xong ấy."
Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây.
"Thiếu gia, ngài sẽ không phải là bảo tôi..."
"Nghe tôi nói hết đã." Tôi ngắt lời cậu ta, "Cô ta hỏi cậu là ai, cậu cứ nói cậu là chưởng môn nhà họ Trần. Cô ta mời cậu đi ăn, cậu cứ đi. Cô ta nói muốn tặng đồ cổ, cậu cứ nhận. Cô ta muốn bò lên giường cậu--"
"Thiếu gia!"
"Cậu cứ để cô ta bò." Tôi nói.
Trần Vinh hít một hơi lạnh ở đầu dây bên kia.
"Thiếu gia, chuyện này..."
"Cô ta biết cậu là chưởng môn nhà họ Trần, sẽ ly hôn với tôi." Tôi nói, "Cô ta ly hôn với tôi xong, tôi mới có thể làm những việc phía sau."
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Giọng Trần Vinh trầm xuống, "Thiếu gia, tôi nghe theo ngài."
"Ngoài mặt cứ đồng ý với cô ta là được." Tôi nói, "Đừng thực sự đụng vào cô ta. Loại người đó, không đáng để cậu vấy bẩn tay mình."
"Tôi hiểu rồi."
"Sáng mai, cô ta sẽ giục tôi ký đơn ly hôn. Đợi ký xong, tối đến tiệc mùa thu, mọi chuyện sẽ kết thúc."
"Vâng."
Cúp điện thoại, tôi đặt điện thoại xuống đầu giường, nhìn chằm chằm trần nhà.
Ngoài cửa sổ là cảnh đêm Giang Thành, vạn nhà lên đèn.
Điện thoại tôi lại rung lên.
Là tin nhắn từ Trần Vinh: "Thiếu gia, cô ấy đi rồi. Cô ấy nói sáng mai sẽ hẹn ngài ký đơn ly hôn."
Tôi trả lời một chữ: "Được."
Sau đó tôi gửi thêm một tin: "Vất vả cho cậu rồi. Ngày mai tiệc mùa thu, sẽ có phong bao lì xì lớn cho cậu."
Trần Vinh gửi lại một icon cười khổ.
Tôi đặt điện thoại xuống, lật người.
Ngày mai, mọi thứ sẽ hoàn toàn khác biệt.
Tám giờ sáng hôm sau, điện thoại vang lên.
Là Lục Tuyết Kỳ.
"Trần Chu, chín giờ, quán cà phê sảnh khách sạn Quân Duyệt. Mang theo căn cước công dân, đừng đến muộn."
Trong giọng nói của cô ta mang theo vẻ đắc thắng không thể che giấu, như thể đang nắm trong tay một quân bài cực lớn.
"Được."
Tôi cúp máy, đứng dậy vệ sinh cá nhân, thay một chiếc sơ mi đen sạch sẽ, cất căn cước công dân và con dấu đồng thau vào túi trong sát người.
Đúng chín giờ, quán cà phê sảnh khách sạn Quân Duyệt.
Khi tôi đến, Lục Tuyết Kỳ đã ngồi đó rồi.
Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy vest trắng, tóc búi sau gáy, lớp trang điểm tinh tế hơn ngày thường. Trước mặt bày hai tách cà phê, một Americano, một Latte.
"Ngồi đi." Cô ta hất cằm.
Tôi ngồi xuống. Cốc Latte cô ta gọi vẫn còn bốc khói.
"Đơn đâu?" Tôi hỏi.
Cô ta lấy một tệp hồ sơ từ trong túi ra, đẩy về phía tôi.
"Anh xem đi, không có vấn đề gì thì ký."
Tôi mở đơn ra, đọc từng điều khoản một.
Điều khoản viết rất rõ ràng: Hai bên tự nguyện ly hôn, phân chia tài sản thực hiện theo thỏa thuận tiền hôn nhân – Trần Chu từ bỏ mọi yêu cầu về tài sản, nhà họ Lục không cần trả bất kỳ khoản bồi thường nào.
Ra đi tay trắng.
"Anh đã xem kỹ chưa?" Giọng Lục Tuyết Kỳ hơi mất kiên nhẫn, "Cũng đâu phải hợp đồng phức tạp gì, chẳng phải là ra đi tay trắng sao? Dù sao anh cũng có tài sản gì đâu."
Tôi không ngẩng đầu, tiếp tục đọc trang cuối cùng.
Ở chỗ ký tên, cô ta đã ký sẵn rồi.
Ba chữ Lục Tuyết Kỳ viết rất to, nét bút phóng khoáng, đúng như tính cách của cô ta.
"Anh xem xong chưa?" Cô ta lại giục.
Tôi cầm lấy cây bút trên bàn, viết tên mình vào ô chữ ký.
Trần Chu. Hai chữ, viết không lớn, nhưng từng nét một, rõ ràng mạch lạc.
Lục Tuyết Kỳ nhìn tôi ký xong, lấy lại đơn, xem xét kỹ lưỡng rồi gật đầu hài lòng.
"Xong rồi." Cô ta cất đơn vào túi, "Từ hôm nay, anh không còn là chồng tôi nữa."
"Tôi biết."
Cô ta đứng dậy, xách túi, nhìn xuống tôi từ trên cao.
"Trần Chu, nói thật, tôi còn phải cảm ơn anh. Nếu không phải anh làm ầm ĩ chuyện này, tôi cũng không hạ quyết tâm bám lấy nhà họ Trần."
"Không cần cảm ơn."
"Hôm qua tôi đã gặp chưởng môn nhà họ Trần." Cằm cô ta hơi hất lên, trong mắt tràn đầy ánh sáng, "Rất trẻ, rất nho nhã, đeo kính. Anh ấy đã nhận chiếc bát Nhữ Diêu của tôi. Anh biết điều này có nghĩa là gì không?"
Tôi không nói gì.
"Có nghĩa là nhà họ Lục sắp đổi đời rồi." Cô ta nhấn mạnh từng chữ, "Có nghĩa là anh – mãi mãi chỉ xứng quỳ dưới chân tôi thôi."